Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài giảng lễ trọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài giảng lễ trọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2025

Lễ Tạ Ơn 25 Năm Khấn Dòng Sr Thảo

 

LỄ TẠ ƠN 25 NĂM KHẤN DÒNG CỦA NỮ TU

MARIA PHI THỊ PHUƠNG THẢO, FMM

Lm. Gioan B. Trương Đình Hà

22/08/2025

Hôm nay chúng ta hiệp lời Tạ ơn Chúa với Sr Maria Phi Thị Phương Thảo, FMM

Sr Thảo ngày xưa con ông Cố Dưỡng, Chúa gọi về rồi, chỉ còn Bà Cố hiện giờ ở Mỹ. Sr Thảo tìm hiểu Dòng Franciscaine ở Viêt Nam, nhưng sau đó theo gia đình sang Mỹ; có lẽ có duyên với Dòng Phan Sinh nên quyết định gia nhập Dòng Phan Sinh Thừa sai Đức Mẹ rồi được sai đi Nam Phi làm việc tời giờ 17 năm. Tôi  nhớ lại cách đây đã 40 năm (khoảng năm 1985), thời tôi dạy ở trường Xuyên Mộc này, trong lớp có cô bé Thảo học trò nhỏ nhỏ mà lanh lợi và học giỏi, trong nhà thờ thì ngoan, đạo đức thường xuyên đi lễ. Mấy chục năm rồi mới gặp lại em, cô học trò nhỏ nhỏ ngày xưa, quả thật là “trái đất tròn” và bây giờ đã mừng 25 năm khấn Dòng. Sr Thảo khấn lần đầu vào ngày 22/08/2000, còn tôi Thụ phong linh mục vào ngày 01/01/2001, vậy là em khấn Dòng trước tôi. Chúng ta cùng suy niệm một đôi nét về Đời Sống Thánh hiến.

1.      Ơn gọi đời sống thánh hiến là sáng kiến của Thiên Chúa

Trong Tông Huán Đời Sống Thánh Hiến số 17, Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II gọi Ơn gọi sống đời thánh hiến là một sáng kiến của Thiên Chúa, chứ không phải là một chọn lựa của con người, như Chúa Giêsu đã nói: “Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con". (Ga 9,16). Chúa Cha là Đáng Tạo dựng muôn loài và là Đắng ban phát mọi điều thiện hảo, chính Chúa Cha đã có sáng kiến, đã lôi kéo mọi sự đến với Người để đựơc hiệp thông trong sự thánh thiện của Người. Trong Biến Cố Chúa Biến Hình tren núi Tabor, Tin Mừng Thánh Mattheu ghi lại có tiếng Chúa Cha phán: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người, các ngươi hãy vâng nghe lời Người!" (Mt 17,5). Và như thế đối với những người sống đời thánh hiến họ tự nguyện đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa, một tiêng gọi sâu thẳm lôi kéo họ từ bên trong, ký thác đời mình hoàn toàn thuộc về Chúa để phục vụ Người và chương trình cứu độ của Người (x. 1Cr 7,32-34)[1].

Và chính khi đáp lại tiếng Chúa, những người sống đời thánh hiến nhận ra rằng, việc Chúa chọn gọi họ là một ân huệ nhưng không. Vì là một ân huệ nhưng không do Thiên Chúa ban tặng, nên tất cả chúng ta cùng nhau dâng lời cảm tạ và chúc tụng Thiên Chúa với Sr Thảo như trong bài đọc 1 trích sách Huấn Ca: ”Giờ đây hãy chúc tụng Thiên Chúa muôn loài, Đấng đã làm những điều vĩ đại ở khắp nơi, Đấng đã làm cho đời sống chúng ta nên cao quý ngay từ thuở ta còn trong lòng mẹ, và đối xử với chúng ta theo lòng lân tuất của Người.” (Hc 50,22) và như Chúa Giêsu đã cầu nguyện: “Lạy Cha, Con ngợi khen Cha vì Cha đã giấu không tỏ cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều ấy, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn”.(Mt 11,25)

2.      Đời sống thánh hiến là bươc theo dấu chân Đức Kitô (Per Filium)

Người sống đời sống thánh hiến là muốn trọn cuộc đời bước theo Chúa Kitô, vì chính Chúa Kitô là con đường dẫn đến Chúa Cha (xGa 14, 6), chính Chúa Kitô đã kêu gọi họ và họ đã tự nguyện bước theo “ Hãy theo Ta, ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người”. Trong hành trình cứu dộ, Chúa kêu gọi tất cả mọi người bước theo Chúa; tuy nhiên đối với một số người, cụ thể là những người sóng đời thánh hiến, Chúa yêu cầu cao hơn, một cuộc dấn thân trọn vẹn hơn, từ bỏ triệt để hơn để sống thân tình với Chúa và để theo Chúa bât cứ nơi đâu Người muốn[2]. (X. Mt 19,27; Kh 14,4). Ai đã để cho Chúa chiếm hữu thì chỉ còn cách từ bỏ mọi sự và bước theo Người (x. Mc 1,16-20; 2,14; 10,21.28). Như thánh Phaolô, một khi đã gặp được Cháu Kito, đã được Chúa Kito chiếm hữu đã thốt lên “những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Đức Ki-tô, tôi cho là thiệt thòi.Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Ki-tô Giê-su, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Ki-tô và được kết hợp với Người”. (Pl 3, 7). Như thế những người sống đời thánh hiến họ coi mọi sự còn lại là "thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô Giêsu"; sánh với điều ấy họ không ngần ngại coi mọi sự như "đồ phế thải, như rác, để giành được Đức Kitô" (Pl 3,8). Họ khao khát được đồng hoá với Người, mang cũng những tâm tình và cùng một lối sống với Chúa Kitô.

3.      Mẹ Maria, mẫu mực cho việc thánh hiến và đi theo Chúa

Hôm nay Sr Thảo tạ ơn Chúa trãi qua chặng đường 25 năm Tuyên khấn thuộc về Chúa cũng trùng hợp với ngày lễ Giao Hội kính nhớ Đức Maria Trinh Nữ Vương, Vì thế Đời sống thánh hiến nhìn lên Đức Maria như là mẫu gương trọn hảo cho việc thánh hiến và bước theo Chúa.

Tông huấn Đời Sống Thánh Hiến số 28 viết ” Ngay khi thành thai không mắc nguyên tội, Đức Maria là Đấng phản ánh hoàn hảo nhất vẻ đẹp của Thiên Chúa. Giáo Hội kêu cầu Mẹ dưới danh hiệu "Tuyệt Mỹ". Do việc kết hợp với Đức Ki-tô, người tín hữu nào cũng có liên hệ với Đức Ma-ri-a rất thánh. Điều này còn rõ ràng hơn nữa trong cuộc sống những người tận hiến (...). Tất cả các dòng tu đều xác tín rằng sự hiện diện của Đức Ma-ri-a có một tầm quan trọng cơ bản cho đời sống thiêng liêng của mỗi tâm hồn được thánh hiến, và cho sự bền vững, hợp nhất và tiến triển của toàn thể cộng đoàn”.

Quả thật, Đức Ma-ri-a là một gương mẫu tuyệt vời về việc thánh hiến hoàn hảo về đức vâng phục, đức khiết trinh và đức nghèo khó.Vì Mẹ hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa, vâng phục Thiên Chúa. “Này tôi là nữ tỳ Thiên chúa, tôi xin vâng như lòi thiên thần truyền”, và từ giây phút đó Mẹ đã vâng theo ý Chúa trọn vẹn cả hồn xác ý nghĩ, ý riêng.- Mẹ hoàn toàn khiết trinh Mẹ được Thiên chúa ban đặc ân Vo Nhiễm Nguyên Tội, Mẹ không vướng mắt tội tổ tông, tội riêng. Vì thế Mẹ được tuyern chon  làm Mẹ Thiên Chúa, được Chúa đưa vè trời cả hồn và xác. – Mẹ hoàn toàn sông nghèo khó, chính sự khiêm hạ của Mẹ nói lên dức nghèo khó. Những người nghèo của Thiên Chúa được gọi là Anwim, khiêm hạ trong lòng và nghèo khó trong vật chất.

4.      Những người đi con đường dâng hiến cho Chúa cũng phải nổ lực vươn lên mỗi ngày

Tuy nhiên những người sống thánh hiến cũng là những con người đầy yếu đuối mỏng dòn, phải luôn nổ lực chiến đấu và cố gắng sống trung thành với ơn gọi. Họ phải chiến đâu để giữ mình thanh khiết, họ phải chiến đấu để sống kho nghèo giữa một thế giới loi cuốn vật chât, họ phải chiến đấu để sống lời vâng phục, vâng phục thánh ý Chúa và vâng phục Bề Trên. Vì vậy cung với ơn Chúa giúp, với nổ lục bản thân. Người sóng thánh hiến còn cân lời cầu nguyên của tất cả chúng ta. Mùng Lẽ 25 năm Tạ ơn Chúa hôm nay với Sr Thảo, chúng ta cùng hiệp lời Tạ ơn Chúa với Sr và cùng nguyện xin Chúa ban nhiều ơn lành cho Sr để tiếp tục cuộc hành trinh theo Chúa trong sự can đản và trung kiên vơi Chúa đến cùng.

 



[1] ĐTC Gioan Phaolo II, Tông Huấn Đời Sống Thánh Hiến, số 17.

[2] X.ĐTC Gioan Phaolo II, Tông Huấn Đời Sống Thánh Hiến, số 18.

 


Đọc tiếp »

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2025

Chúa Giêsu Linh Mục - Linh mục của Chúa Giêsu

 


Chúa Giêsu Linh mục - Linh mục của Chúa Giêsu

(Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, ngày xin ơn thánh hóa các linh mục)

 

L.m. G.B. Trương Đình Hà

 

Tháng sáu, theo lịch phụng vụ của Giáo Hội, tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, đặc biệt trong tháng sáu có lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu và trong ngày này toàn thể Giáo Hội cầu nguyện cho các linh mục, xin ơn thánh hóa các linh mục. Ngày lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu năm nay lại trùng với ngày mừng kính thánh Gioan Tẩy Giả, cho tôi có thêm chút suy tư vì quả thực cuộc đời của Thánh Gioan Tẩy giả gắn liền với cuộc đời của Chúa Giêsu. Vì từ lúc thụ thai Gioan đã nhảy mừng rồi, Gioan đã gặp Chúa ngay trong lòng mẹ, khi Đức Mẹ đến viếng thăm. Rồi Gioan ra đời lớn lên sống trong hoang địa, Chúa Giêsu thì sống tại làng Nazareth, nhưng Gioan không ngừng hướng về Chúa Giêsu, vì cuộc đời của Gioan được báo trước là kẻ dọn đường cho Chúa, và chính khi Gioan xuất hiện làm phép rửa ở sông Giordan thì cũng đúng lúc Chúa Giêsu xuất hiện công khai. Vì thế tôi nghĩ đến sứ vụ Chúa Giêsu Linh mục, từ lúc Chúa xuất hiện tại sông Giordan như một  “lễ đăng quan” khởi đầu cho sứ vụ. Từ đó nhìn về cuộc đời các linh mục gắn liền với Chúa Giêsu Linh mục, từ lúc được Chúa chọn gọi và được Đức Giám Mục đặt tay, xức Dầu Thánh truyền chức. Xin được chia sẻ với chủ đề “Chúa Giêsu Linh mục và Linh mục của Chúa Giêsu”.

 

1. Chúa Giêsu Linh mục

Sứ vụ của Chúa Giêsu Linh mục khởi đầu công khai tại Sông Giordan, xin được trích đoạn Tin mừng thánh Maccô, vì thánh Maccô ghi khởi đầu Tin Mừng của Ngài cũng là khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu với biến cố Chúa chịu phép rửa ở sông Giordan (Mc 1, 1-11); (Mt 3, 13-17) ( Lc 3,21-22)

Khởi đầu Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa:

Trong sách ngôn sứ I-sai-a có chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con. Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.

 Đúng theo lời đó, ông Gio-an Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan.

Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng. Ông rao giảng rằng: “Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần.

 Hồi ấy, Đức Giê-su từ Na-da-rét miền Ga-li-lê đến, và được ông Gio-an làm phép rửa dưới sông Gio-đan. Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.

Nếu như được hư cấu một chút về lễ đăng quan của Chúa Giêsu Linh mục, tôi xin phép được hư cấu câu chuyện như sau:

Nhiều người Do Thái đọc thấy tờ bướm in trắng đen, mà chắc không phải in đâu, vì thời đó làm gì có máy in, chỉ viết tay thôi viết trên giấy vỏ cây mà chữ viết thật đẹp giống như in vậy. Họ chỉ thấy vỏn vẹn có mấy câu trên tờ bướm sau đây:

Lễ đăng quan của Linh mục Giêsu được tổ chức tại sông Giordan, xin mời mọi người đến tham dự.

Nhiều người cũng lấy làm lạ, lễ đăng quan gì lạ đời chẳng giống ai mà cũng chưa thấy ai. Phải tổ chức ở Đền Thờ Giêrusalem chứ, hay nghèo lắm thì cũng mượn một Hội đường của người Do Thái, đàng này đem ra sông Giordan tổ chức.

Rồi cũng không cho biết vị tiên tri nào đặt tay xức dầu. Sau lễ có tiệc mừng hay không cũng không thấy nói.

Mọi người đến đầy đủ tại bờ sông, chỉ có ông ngôn sứ “ăn châu chấu và uống mật ong rừng” đang làm công tác chuẩn bị cho mọi người.

Để chuẩn bị cho lễ đăng quang của Linh mục Giêsu, tất cả mọi người đều được mời gọi xuống dòng sông để Gioan Tẩy Giả làm phép rửa cho. Và từng người đến trước Gioan để chịu phép rửa sám hối. Có nhiều hạng người đến xin chịu phép rửa: những người Biệt phái, các luật sĩ, các vị kỳ lão trong dân, những người lính cũng đến xin Gioan làm phép rửa thống hối; nói chung là tất cả mọi người, đông lắm luôn! Và người ta trông đợi để thấy vị Giêsu đến để làm lễ đăng quan, nhưng mãi vẫn không thấy đâu.

Bỗng trong dòng người sắp hàng đến với Gioan để xin chịu phép rửa, Gioan phát hiện ra một người đến lượt ông, có lẽ ông đã sắp hàng từ sáng sớm giờ mới đến phiên ông. Gioan thấy Người liền nói:

- “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi !”.

Nhưng người đó trả lời:

- “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính”

Ông Gioan chiều theo mà làm phép rửa cho Người.

Rồi Gioan nói tiếp: “Tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, nhưng có Đấng đến sau tôi nhưng có trước tôi, tôi không xứng đáng cuối xuống cởi dây dép cho Người, chính Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Chúa Thánh Thần và trong lửa”.

Gioan cũng là người giới thiệu: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”. Lúc ấy, nhiều người ngạc nhiên la lên: Chết thật! Hóa ra ông ấy chính là Linh mục Giêsu.

Rõ ràng qua lời giới thiệu của Gioan, mọi người đã nhận ra Chúa Giêsu linh mục. Phần đầu lễ đăng quan này cũng lạ: có đoàn rước lúc đầu nhưng mọi người đều sắp hàng thinh lặng hồi tâm sám hối, không ai biết vị tân linh mục ở đâu hết, Vị này cũng sắp hàng đứng ngay trong hàng ngũ của họ với thái độ khiêm nhường thinh lặng.

Ai đã xức dầu tấn phong cho Chúa Giêsu:

Thánh Maccô ghi lại:

Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí tựa chim bồ câu ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: "Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con." (Mc 1,10 - 11)

Như vậy, Chính Chúa Cha là Đấng xức Dầu Thánh Thần cho Chúa Giêsu và Chúa Cha cũng xác nhận rằng: Chúa Giêsu là con chí ái của Chúa Cha. Người đẹp lòng Cha và Chúa Cha hài lòng về Người.

Sau đó Người bắt đầu hành trình sứ vụ của Người bằng việc vào sa mạc ăn chay 40 đêm ngày.

 

2. Linh mục của Chúa Giêsu

Nhìn ngắm Chúa Giêsu Linh mục tối cao, linh mục hoàn hảo đẹp lòng Chúa Cha. Chính Chúa Giêsu lại ban thánh chức linh mục cho loài người, nên mới có các Linh mục của Chúa Giêsu.

- Chúa Giêsu ngay từ lúc xuất hiện công khai đón nhận sứ vụ Chúa Cha trao, bằng việc lội xuống dòng nước đồng hóa với anh chị em mình, hòa mình vào dòng người cùng đến xin Gioan làm phép rửa. Nói theo ngôn ngữ của Thượng Hội Đồng Giám Mục Thế giới lần thứ XVI thì Chúa Giêsu Hiệp Hành với dân Chúa. Chúa bước xuống dòng nước để thanh tẩy dòng nước, Chúa hòa mình với dòng người tội lỗi, đau khổ, nghèo đói, bệnh tật, mọi hạng người, mọi ngành nghề để vực họ dậy, nâng họ lên, xóa tội cho họ, cứu độ họ.

Linh mục của Chúa Giêsu được Chúa mời gọi “Hãy theo Ta” và họ quyết định bước theo Chúa. “Hãy theo Ta” là lời mời gọi người môn đệ không những bước theo Chúa Giêsu, làm môn đệ của Chúa, dâng hiến cuộc đời của mình cho Ngài; mà còn là chấp nhận sống như Chúa Giêsu đã sống, hành động như Chúa Giêsu đã hành động, chịu đau khổ như Chúa Giêsu đã chịu đau khổ, chịu hiểu lầm, chống đối và cuối cùng chịu chết trên thập giá trần truồng, tan nát. Để rồi cùng được đi vào vinh quang phục sinh với Chúa Kitô. Vì thế, khởi đầu của sứ vụ linh mục cũng phải là khởi đầu của một cuộc đời giống Chúa Giêsu, xóa mình đi, cùng hòa vào trong dòng chảy của nhân loại, của mọi hạng người; cùng hiệp hành với anh chị em mình trên mọi nẻo đường: tội lỗi, đói nghèo, bệnh tật, lam lũ, đau thương. Tuy nhiên, trong thực tế, có khi chúng ta lại phân biệt chọn người để đến, để giao lưu, tiếp người đáng tiếp, lưu tâm đến một số người...còn lại số đông là đoàn chiên của linh mục nhưng có khi dường như bị bỏ rơi lại đàng sau, bị lãng quên.

Con xin chia sẻ một vài trường hợp, vừa rồi con có nghe một cuộc điện thoại của một bà cụ có lẽ cũng 80 rồi, cũng không ở trong xứ mình, bà gọi mừng bổn mạng. Bà nói vui vẻ con giờ già rồi chân bị đau đi không được nên không đến thăm mừng bổn mạng cha được nên gọi điện thoại, rồi bà cũng kể chuyện vừa rồi cha phó của con chuyển xứ khác con cũng gọi điện thoại hỏi thăm ngài và muốn đến thăm cha, dầu gì Ngài cũng ở với chúng con hai năm, giờ Ngài đi con muốn đến thăm chào cha. Thế rồi bà, dù đau chân cũng cố gắng đến để gặp cha phó, bà thấy cha đi trên hành lang bà gọi cha nhưng cha nói “tôi bận không có gặp bà”. Rồi cha bỏ đi, bà nói con quê quá cha, con đến chào cha mà cha hổng tiếp mình, con nghĩ chắc cha cũng bận, thôi con đi về không biêt cha phó con làm sao. Bà vừa nói vừa cười.

Một trường hợp khác, một người nói về việc xưng tội, có lẽ cũng xưng tội với một cha trẻ, cha phó rồi bị cha hạch hỏi và la trong tòa giải tội, bà nói con xưng tội mấy chục năm nay với các cha lớn tuổi ở đây, chưa bao giờ bị các cha hạch hỏi và la như vậy, bà vừa nói vừa khóc...

- “Đây Chiên Thiên Chúa”, Chúa Giêsu Linh mục là con chiên bị sát tế hiến dâng cho Thiên Chúa. Linh mục hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa, là đồng số phận với con chiên bị sát tế, hiến dâng cho Thiên Chúa. Bước vào đời linh mục cũng là bước vào đời hiến tế, mọi ngày trong đời linh mục đều phải hiến tế trên bàn thờ. Như ngọn nến tan chảy, linh mục cũng phải tiêu hao cho đoàn chiên của mình, chết cho đoàn chiên của mình.

- “Đây Đấng xóa tội trần gian”. Chúa Giêsu chết để xóa tội cho trần gian, Người cũng ban Chúa Thánh Thần cho các Tông Đồ để tiếp nối sứ vụ của Ngài, và tiếp tục ban Chúa Thánh Thần trong chức Thánh Linh mục để các Ngài thay mặt Chúa ban ơn tha tội cho các tội nhân, để giao hòa thế gian với Thiên Chúa. “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha, các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”. (Ga 20, 23)

Tin mừng Thánh Gioan 8, 1-11 nói về người phụ nữ ngoại tình, kể lại có một lần những người Kinh sư và Biệt phái đưa đến trước Chúa Giêsu một người phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang, mà theo luật Môsê thì người phụ nữ này phải bị ném đá chết. Những người Biệt phái muốn thăm dò thái độ của Chúa Giêsu trước việc giữ luật và trước một tội nhân vi phạm luật. Chúa Giêsu không nói gì hết, Ngài thinh lặng, nhưng vì họ cứ hỏi mãi nên Ngài nói: ai trong các ông sạch tội thì cứ việc ném đá người phụ nữ này trước đi, và họ bỏ đi hết kẻ trước người sau, bắt đầu từ người lớn tuổi, chỉ còn mình Chúa Giêsu với người phụ nữ, ngài hỏi: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?”Người đàn bà đáp: “Thưa ông, không có ai cả.” Đức Giê-su nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”.

Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng ngày 27/02/2018 tại nhà nguyện thánh Matta, ngài kể có một vị Hồng y trong một lần giải tội, ngài nghe tội nhân xưng một tội rất nặng, ngài không nhấn mạnh đến tội đó nhưng tiếp tục cuộc đối thoại nói đến tình yêu ơn tha thứ của Thiên Chúa. Điều này mở lối vào trái tim của hối nhân và họ cảm thấy sự bình an. Thiên Chúa cũng làm như thế với chúng ta, Người nói: “Đến đây, chúng ta thảo luận, nói chuyện. Hãy cầm lấy giấy chứng nhận tha thứ. Có ơn tha thứ.” Đức Thánh Cha Phanxico nói: “Thiên Chúa không mệt mỏi mời gọi mỗi người chúng ta thay đổi cuộc sống, đến với Người để hoán cải và Người mời gọi chúng ta với sự dịu dàng và tin tưởng của một ngừời cha. Các linh mục giải tội hãy làm như thế: không đe dọa, nhưng với sự dịu dàng và tạo nên lòng tin tưởng”[1]. Ngài nhắc nhở các cha giải tội trong tông huấn Evangelii Gaudium: “Tòa giải tội không phải là một phòng tra tấn nhưng là nơi của lòng Chúa thương xót…”[2] Các cha xứ không phải là một công chức, cũng không phải là người sở hữu những gì của Thiên Chúa, họ chỉ là những máng chuyển mà thôi.

 

Lời kết

Trong ngày lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu hôm nay, xin Chúa Giêsu thánh hóa các mục tử của Chúa. Xin Chúa giúp các Linh mục của Chúa Giêsu biết nổ lực hoán cải theo gương Chúa Giêsu linh mục, Đấng đến để cho chiên được sống và được sống dồi dào. Xin kết thúc phần chia sẻ với lời cầu nguyện cho các linh mục sau đây.

Lời nguyện cho các Linh Mục

 Lạy Chúa, xin hãy gìn giữ các Linh mục,
vì các ngài là của riêng Chúa,
đã tận hiến cả cuộc đời
để lo việc mở mang nước Chúa.

 Xin Chúa gìn giữ các Linh mục vì các ngài sống giữa đời
nhưng không thuộc về thế gian;
những lúc bị lạc thú trần gian cám dỗ
xin Chúa ấp ủ các Linh mục trong Trái Tim Ngài.

 Xin Chúa hãy gìn giữ và an ủi các Linh mục,
trong những lúc các ngài cô đơn sầu khổ;
khi suốt cả cuộc đời hy sinh cho các linh hồn
bị xem ra vô ích.

 Xin Chúa gìn giữ các Linh mục,
và xin Chúa thương nhớ, lạy Chúa,
các ngài không có ai chỉ trừ một mình Chúa thôi!
Các ngài chỉ có con tim của con người
với những mỏng dòn yếu đuối của nó.

 Xin Chúa giữ gìn các Linh mục trong trắng
như Mình Thánh Chúa mà hằng ngày các ngài nâng niu.

Xin Chúa thương chúc lành cho các Linh mục,
xin thánh hóa mọi tư tưởng, lời nói và việc làm của các ngài. Amen!

 

24/06/2022

(Chia sẻ với các Linh mục giáo phận Bà rịa - Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu)



[1]. ĐTC Phanxico, Tòa giải tội là nơi tha thứ chứ không đe dọa, X. archivioradiovaticana.va 2018/2/27.

[2]. Tông Huấn Niềm vui của Tin mừng, 47.

Đọc tiếp »

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2025

Giảng lễ an táng - Bà Cố cha Tổng Đại Diện Bà Rịa

 

Lễ An Táng Bà Cố Cha Tổng Đại Diện Bà Rịa

Đời Kitô Hữu Là một Cuộc Hành Hương về vĩnh cửu

 (Kn 3, 1-6; Pl 3, 20-21; Mc 15, 33-39)

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Cuộc đời con người như một cuộc hành hương đi về vĩnh cửu và cái chết của người Kitô hữu như là kết thúc cuộc hành hương để được về diện kiến với Thiên Chúa và hiệp thông trọn vẹn với Chúa Ba Ngôi. Hôm nay cộng đoàn chúng ta họp nhau cử hành lễ an táng cầu nguyện và tiễn đưa bà Cố Anna Lê Thị Miện về quê hương vĩnh cửu. Bà Cố như một người hành hương, đã hoàn tất cuộc hành hương trần thế đề về nhà Cha. Chúng ta nhìn lên thập giá Chúa Giêsu và cái chết của Người được Tin mừng Thánh Marco ghi lại hôm nay; để suy gẫm về cuộc hành hương mà Con Thiên Chúa như người anh đi trước dẫn cả nhân loại, trong đó có chúng ta, thực hiện cuộc hành hương đi về nhà Cha trên trời.

Có thể nói Chúa Giêsu, từ lúc nhập thể làm người, Ngài đã nhập cuộc hành hương. Tin mừng Thánh Luca ghi lại “khi đã đủ ngày thanh tẩy theo luật Môsê, cha mẹ Chúa Giêsu liền đem Người lên Giêrusalem để hiến dâng cho Chúa” (Lc 2,22). Như vậy từ lúc Chúa Giáng Sinh mới khoảng 40 ngày, Chúa Giêsu đã bắt đầu cuộc hành hương lên Giêrusalem với Đức Mẹ và Thánh Giuse; để rồi từ đó mỗi năm Chúa Giêsu đều cùng Đức Mẹ và thánh Giuse hành hương lên Giêrusalem. Thánh Luca ghi “Hàng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc đó Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, ông bà cũng lên theo thói lễ” (Lc 2, 41-42). Và đích điểm của cuộc hành hương của Chúa Giêsu là Giêrusalem, là Đồi Sọ, là Thập giá, là đau thương tan nát, là cái chết và về cùng Chúa Cha. Nhưng như viên sĩ quan đã thốt lên khi nhìn lên thập giá lúc Chúa tắt thở: “quả thật người này là Con Thiên Chúa”. Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa, là Thiên Chúa thật: “ Ai theo ta sẽ có ánh sáng của sự sống” (Ga 8,12), và chúng ta tin vào lời xác quyết của Chúa Kitô: “khi ta bị treo lên, Ta sẽ kéo mọi người lên với Ta” (Ga 12, 32). Chính từ thập giá Chúa Kitô, chúng ta nhận được ơn cứu độ. Chúa Kitô đã hành hương đi vào trong cả cái chết để đưa chúng ta từ trong cõi chết đến sự sống. Đức Thánh Cha Phanxico trong Tông sắc Spes non confundit (số 20) đã diễn giải đoạn thư 1 Thánh Phaolô (1 Cr 15,3-5) như sau: “Chúa Giêsu đã chết và sống lại là trung tâm đức tin của chúng ta… Đức Kitô đã chết, đã được mai táng, đã trỗi dậy, đã hiện ra. Người đã vượt qua bi kịch cái chết vì chúng ta. Tình yêu của Chúa Cha đã phục sinh Người trong quyền năng của Chúa Thánh Thần, biến nhân tính của Người thành hoa quả đầu mùa vĩnh cửu cho phần rỗi của chúng ta. Niềm hy vọng Kitô giáo chính là ở điều này: đối mặt với cái chết, nơi mọi sự dường như chấm dứt, chúng ta biết chắc rằng, nhờ Chúa Kitô, qua ân sủng của Người được thông truyền cho chúng ta trong bí tích Rửa tội, “sự sống không mất đi, nhưng được thay đổi”[1], mãi mãi. Thật vậy, trong bí tích Rửa tội, khi được mai táng với Chúa Kitô, chúng ta nhận được nơi Người, Đấng Phục Sinh, hồng ân sự sống mới phá vỡ bức tường sự chết và biến nó thành một con đường đi về chốn trường sinh. Và nếu trước cái chết, một sự chia ly đau đớn buộc chúng ta phải xa lìa những người thân yêu nhất, mà chẳng có lời nào an ủi được, thì Năm Thánh Hy vọng sẽ mang lại cho chúng ta cơ hội tái khám phá, với lòng biết ơn sâu sắc, món quà sự sống mới đã nhận được nơi bí tích Rửa tội, có khả năng biến đổi bi kịch này” (Spes non Confundit, 20). Như vậy trong ân sủng của bí tích Thánh Tẩy do Chúa Giêsu thiết lập bằng chính máu của Người cho chúng ta niềm hy vọng, cho dẫu chúng ta có trãi qua cái chết chia ly và đau thương.

Bà Cố Anna Lê Thị Miện sinh ngày 01.01.1920 tại Nghệ An, và mất vào 29.01.2025 (nhằm vào 01.01.Ất Tỵ), xem ra Chúa cũng cho Bà Cố tuổi thọ tròn đầy và rất đẹp. Sinh vào đầu năm DL và mất vào đầu năm AL, tròn 105 tuổi, nếu không nói là bước qua năm thứ 106. Cuộc đời của bà cố, theo lời cha Tổng, có thể nói là một cuộc đời của một bà mẹ quê nghèo ở Nghệ An, chịu thương chịu khó, thương chồng thương con, sống đạo đức và kiên vững trong đức tin. Chính vì vậy mà bà cố trãi qua bao thăng trầm từ Bắc di cư vào Nam như bao người thời bấy giờ, lam lũ vất vã chăm lo cho gia đình, chăm sóc giáo dục các con nên người và trong đó có một bông hoa tuyệt đẹp dâng cho Chúa là cha Giuse Tổng Đại Diện. Một bà mẹ quê nghèo, hiền hòa chân chất, đạo đức. Đây chính là điều mà Đức Thánh cha Phanxico nhắc đến trong tông huấn Gaudete et Esxultate (Hãy Vui Mừng và Hân hoan - Lời mời gọi nên thánh trong thế giới hôm nay). Ngài gọi là những vị thánh của đời thường, những vị thánh sát bên cạnh chúng ta: “Tôi thích chiêm ngưỡng sự thánh thiện trong cuộc sống kiên nhẫn của dân Chúa: nơi những bậc cha mẹ đang nuôi dạy con cái với tình yêu thương bao la, nơi những người nam nữ đang chăm chỉ làm việc để nuôi sống gia đình, nơi người bệnh tật, nơi các tu sĩ già cả mà lúc nào cũng cười tươi. Nơi những cảnh đời hàng ngày đang kiên trì tiến tới như thế, tôi nhìn thấy sự thánh thiện của Hội thánh chiến đấu. Rất thường thì đó là một sự thánh thiện được tìm thấy nơi những người sát ngay bên nhà chúng ta, những người đang sống giữa chúng ta, đang phản ảnh sự hiện diện của Thiên Chúa. Chúng ta có thể gọi họ là “tầng lớp trung lưu của sự thánh thiện” (GE số 7). Nếu nói bà cố Anna đã thực hiện cuộc hành hương trong suốt 105 năm, thì quả thật hôm nay, bà đã về tới đích, đã gặp được Đấng Vĩnh Cửu, đã trở về chính “Quê hương vĩnh hằng”, như đoạn trích thư Thánh Phaolô gởi giáo đoàn Philip trong Bài đọc 2 hôm nay một lần nữa nhắc nhở chúng ta rằng: “Quê hương chúng ta ở trên trời, chúng ta mong đợi Đấng Cứu chuộc là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta từ trời đến, Người sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên giống thân xác hiển vình của Người…” (Pl 3,20).

Một cuộc hành hương đúng nghĩa thì không thiếu yếu tố kham khổ hy sinh, hãm mình, phạt xác để tỏ lòng sám hối: đi chân đất, hoặc đi bằng đầu gối, uống nước lã, ăn bánh mì khô. Vì thể trãi qua cuộc hành hương trần thế Bà Cố Anna cũng trãi qua những vất vả khổ đau, nhất là những ngày cuối đời trên giường bệnh. Tuy nhiên các chị khi chăm sóc bà Cố cho biết rằng, bà Cố vẫn một tinh thần kiên định, có đau đớn nhưng không hề than vãn, bà Cố âm thầm chịu đựng và đôi khi còn hài hước, tỉnh táo. Có lần cha Viên[2] vào thăm Bà Cố thấy bà Cố nằm im lặng nên ngài hỏi “Bà cố có nhớ con không?”, Bà cố vẫn nhắm mắt trả lời: “Cha có còn đi bán trứng không?” cha Viên hết hồn luôn: Ôi bà Cố trí khôn còn minh mẫn quá!. Ngày hôm nay bọn trẻ thường khoe khoan dùng những phương tiện hiện đại: Ipad, Iphone, chat, Messenger, vẽ hình dùng kỹ thuật AI…Đừng xem thường Bà Cố, cách đây vài năm khi đã ngót nghét trên 100 tuổi, Bà Cố yếu chân không đi được nằm một chỗ trên giường,  mấy người con đưa bà Cố cái Ipad, tưởng để giải khoay cho vui sợ bà Cố cứ nằm một chỗ buồn! Vậy mà ai ngờ được Bà Cố mở trang web của giáo phận trong mùa Covid đi lễ trực tuyến hàng ngày, thấy Đức Cha dâng lễ còn cho nhận xét: “Đức Cha mình thấy gọn gàng hơn cha Tổng!”. Trong tuần cuối trước tết con thường đi ban bí tích xức dầu cho những người già yếu lớn tuổi để các cụ ăn tết cho ngon. Và năm nay ngày 22 trước tết con nhờ thêm vài cha cùng di xức dầu, con đến thăm xức dầu cho bà Cố, Bà cố thì thào chị Lan nghe được bà Cố nói “đau cái đầu, phải đo huyết áp”. Bà Cố còn rất tỉnh.

Có lần cha Tổng có nói với con, Bà Cố từng ước ao được chết trong Năm Thánh. Con nghĩ Chúa đã nhận lời bà cụ quê nghèo chất phác này, Chúa gọi bà về trong Năm Thánh. Như thế bà Cố đã hoàn tất cuộc hành hương về nhà cha. Với niềm xác tín vào Đức Kitô phục sinh, chúng ta tin rằng Bà Cố sẽ được diện kiến Đấng mà muôn dân hằng trông đợi,  Đấng là niềm hy vọng cho nhân loại như lời của ĐTC Phanxicô trong Tông sắc “Spes non Confundit”: “Đối với mọi người, ước gì Năm Thánh là một thời điểm gặp gỡ Chúa Giêsu cách sống động và cá vị, Người là “cánh cửa” ơn cứu độ (x. Ga 10,7.9), là “niềm hy vọng của chúng ta” (x. 1 Tm 1,1), là Đấng mà Giáo hội có nhiệm vụ phải loan báo luôn mãi, ở mọi nơi và cho tất cả mọi người”.

Hôm nay chúng ta cùng cầu nguyện cho Bà Cố và tiễn đưa bà về với Chúa. Người ta nói rằng trên cuộc đời này, trong những nỗi đau thì nỗi đau mất mẹ là lớn nhất, nỗi đau khiến một người trở thành mồ côi. Cha Tổng Đại Diện, từ lúc Bà Cố trở bệnh nặng, thì hầu như ngày nào cha cũng về thăm mẹ một chút. Như lời thơ của Sơn Ca Linh “con lo không về kịp tối nay”[3]. Con phần nào hiểu được tâm trạng của cha, mùa xuân này không còn mẹ nữa. Con xin chia buồn với cha.

Bà Cố kính mến! Xin Chúa dẫn đưa bà Cố về bến thiên đàng, và khi đã về hiệp thông với Chúa xin Bà Cố đừng quên cầu nguyện cho chúng con. Amen

Lm. GB. Trương Đình Hà

Vinh Châu 03/02/2025



[1] Sách Lễ Rôma, Kinh Tiền tụng I Thánh lễ cầu cho tín hữu qua đời.

[2] Cha G.B. Đoàn Văn Viên, Ngài coi họ Ruộng Tre, là họ lẽ của giáo xứ Vinh Châu, hiện nay là chánh xứ Bình Trung. Ngài nuôi vịt lấy trừng bán ở các chợ để giúp cho người Dân tộc Ruộng Tre.

[3] Trích bài thơ của Linh mục Sơn Ca Linh “con lo không về kịp tối nay”.

Đọc tiếp »

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2024

Thánh Lễ Mừng 50 năm Linh mục cha Cố Giuse

 

THÁNH LỄ MỪNG 50 NĂM LINH MỤC

CHA CỐ GIUSE LÊ THANH

Lm. GB. Trương Đình Hà

         

          Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

          Chúng ta họp nhau hôm nay cử hành Thánh lễ đặc biệt, cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa với cha cố Giuse nhân kỷ niệm lễ Kim Khánh hồng ân Linh mục. Trong dịp trọng đại này, chúng ta hiệp thông với cha Cố nhìn lại chặng đường 50 năm đón nhận Hồng ân Thừa tác vụ linh mục, và vì là hồng ân Chúa ban nên cuộc đời linh mục là lời Tạ ơn liên lỉ.

1. Thừa tác vụ Linh mục là một hồng ân Chúa ban

          Khi chọn gọi các tông đồ theo Chúa, Chúa đã cầu nguyện khẩn thiết với Chúa Cha, chúa đã không đưa ra điều kiện nào cho họ. Chúa gọi Phêrô và Anrê khi hai ông đang thả lưới dưới biẻn, vì các ông làm nghề thuyền chài, thánh Mattheu ghi lại: “Ðang lúc đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy Simon và em là Anrê đang thả lưới xuống biển, vì các ông là những người đánh cá. Chúa Giêsu bảo các ông: “Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người” (Mt 1, 16-17), Chúa gọi Gioan và Giacôbê khi hai ông đang xếp lưới với cha mình dưới thuyền. Hay như việc Chúa gọi Lêvi người thu thuế. Ông đang làm công việc hàng ngày của một nhân viên thuế vụ, ngồi nơi bàn thu thuế, thì Chúa Giêsu đi ngang qua thấy ông và gọi ông. Thánh Marcô ghi lại: “Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người.” (Mc 2, 14) Như thế, việc Chúa chọn gọi là hoàn toàn do ân ban của Chúa, các tông đồ cũng không ngờ tới, không biết Chúa gọi mình nữa. Nhưng sẵn sàng đáp lại cách tự do và bước theo Chúa. Do đó ơn gọi và thừa tác vụ linh mục trước hết và trên hết, đó là một ân sủng, “hồng ân Thánh Thần, cho phép thực thi một quyền thánh chức, quyền này chỉ có thể phát xuất từ chính Đức Kitô, qua Hội Thánh của Người” (GLHTCG số 1537). Vì phát xuất từ Chúa Kitô, nên Chức linh mục thừa tác có trước và là nền tảng cho thừa tác vụ linh mục được Chúa Kitô trao ban cho những người được chọn gọi. Dù khi đã về hưu, già yếu bệnh tật hoặc trong hoàn cảnh không thể thi hành nhiệm vụ, linh mục vẫn là linh mục. Vì chức linh mục thừa tác là ân sủng của Thánh Thần nên “Không ai tự gán cho mình vinh dự là thượng tế nhưng phải được Thiên Chúa kêu gọi, như ông Aharon đã được gọi” (Dt 5,4). Vì là ân sủng được trao ban cho nên người lãnh nhận không có lý do gì để tự kiêu tự đắc cả, mà đúng hơn, phải biết đón nhận với lòng biết ơn và khiêm tốn. Sự khiêm tốn ấy vừa phát sinh từ ý thức về sự cao cả của hồng ân mình lãnh nhận, vừa phát xuất từ ý thức về sự mỏng dòn yếu đuối của bản thân. Như trong bài đọc thứ nhất hôm nay ngôn sứ Giêrêmia cho thấy Ngài được Thiên Chúa kêu gọi từ trong lòng mẹ: “Trước khi tạo thành ngươi trong lòng mẹ. Ta đã biết ngươi, và trước khi ngươi ra khỏi lòng mẹ, Ta đã hiến thánh ngươi. Ta đã đặt ngươi làm tiên tri cho các dân tộc”.  Và Giêrêmia thưa lên cách khiêm tốn: “Lạy Chúa, là Thiên Chúa, tôi đâu có biết ăn nói vì tôi là con nít”. Nhưng Chúa nói “Ngươi đùng nói tôi là con nít, vì ngươi sẽ đi đến với những kẻ Ta sẽ sai ngươi đi, ngươi sẽ nói mọi điều Ta sẽ dạy ngươi nói, ngươi đừng sợ họ, vì Ta sẽ ở với ngươi để bảo vệ ngươi” và Chúa nói tiếp đây Ta đặt Lời Ta vào miệng ngươi”. Như thế ơn gọi và chức linh mục là hoàn toàn do Chúa thương ban.

2. Cả đời linh mục là lời tạ ơn

          Vì Thừa tác vụ linh mục là một hồng ân nên cả đời linh mục phải là lời tạ ơn Thiên Chúa. Trong Kinh Thánh, chúng ta đã gặp rất nhiều lời Tạ ơn “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ. Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương (Tv 136); Lạy Chúa xin dâng lời cảm tạ. Ngài dã nghe lời miệng con xin (Tv 138). Hãy dâng Chúa bài ca cảm tạ. Gảy khúc hạc cầm mừng Thiên Chúa chúng ta (Tv 147). Nhưng có một lời tạ ơn trọn vẹn nhất và trở thành gương mẫu cho những lời tạ ơn của chúng ta đó là Chúa Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật. Ngài đã sống tâm tình tạ ơn Cha liên lỉ: “ Lạy Cha là Chúa cả trời đất con xin tạ ơn Cha vì Cha đã dấu những điều ấy với hạng khôn ngoan thông thái, mà đã mạc khải cho những người bé mọn.” (Mt 11, 25).

          Vì vậy, khi vào trần gian, Đức Kitô đã nói: “Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: lạy Thiên Chúa, nầy con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Dt 10,5).

          Chính Chúa Giêsu, cả con người của Ngài, là lời tạ ơn đẹp nhất dâng lên Chúa Cha. Trong tiếng Hy lạp, Eucaristia có nghĩa là cám ơn, tạ ơn. Nên mỗi khi cộng đoàn Dân Chúa tham dự Thánh lễ là tạ ơn Chúa, dâng lên Chúa Cha Mình và Máu Chúa Giêsu. Và rồi chính Chúa Giêsu là của lễ và Bàn Thờ là hiến lễ tạ ơn dâng lên Chúa Cha. Có một sự trùng hơp là  hôm nay thứ sáu, phụng vụ kính nhớ trái tim Chúa, kính nhớ cuộc khổ nạn và Hy Tế Thập giá của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã tạ ơn Chúa Cha với  cả cuộc đời vâng phục và đạt đến trọn hảo khi Ngài dâng Hiến Tế tạ Ơn trên bàn thờ thập giá: “Lạy Cha, Con phó thác hồn con trong tay Cha”. Đó chính là lời tạ ơn trọn hảo nhất, đẹp nhất mà hôm nay trên mọi bàn thờ trên khắp thế giới, Giáo Hội cử hành Hiến Lễ Tạ Ơn.

          Chúng ta đang tham dự cuộc cử hành Lễ Tạ Ơn với Chúa Kitô.  Và Lời Tạ ơn bằng sự vâng phục của Chúa Kitô đã chuyển đến nhân loại, mời gọi con người cộng tác, và trong loài người chúng ta có một lời “xin Vâng” đáp lại, bù lại cho sự bất tuân phục của Adam và Eva. Đức Maria với lời Xin Vầng trọn vẹn đã đi vào trong “quỹ đạo Tạ Ơn” Thiên Chúa do Chính Chúa Giêsu đã vạch ra. Tâm tình Tạ Ơn của Đức Maria được gói ghém trong bài ca “Magnificat”, đó chính là “cuộc đời của Trinh nữ Maria” mà Tin Mừng hôm nay vừa nhắc đến là mô hình sống động, là mẫu gương sáng ngời để nhân loại bước đi trong “con đường tạ ơn” Thiên Chúa, trên nẽo đường đáp trả hồng ân. “Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi”.

           Hôm nay khi chúng ta cùng Cha Cố ôn lại Hồng ân Linh mục và lời tạ ơn vì chính hồng ân đó, thì có lẽ Cha Cố đã trung thành sống cho đến cuối lời cam kết thuộc về Chúa Kitô, đời linh mục của Cha Cố cũng là Lời Tạ Ơn liên lĩ gắn chặt vào Đức Kitô trong thánh lễ mỗi ngày suốt 50 năm qua và vẫn còn tiếp tục cho đến khi về với Chúa. Cha Cố đã hiện diện ở vùng đất Xuyên Mộc này khoản thập niên 1980, lúc đó cả huyện chỉ có mình ngài. (Sau đó có thêm cha Cố Antôn Ngô Văn Hữu về coi sóc xứ Hòa Xuân chạy dài vào Bàu Lâm, trở ra Hòa Sơn, Hòa Tân (cha Hoàng hiện tại), Bà Tô, Hồ Tràm. Hôm nay Ngài cũng có mặt và con cũng có về giúp cho ngài khoảng 8 tháng ở giáo xứ Hòa Xuân). Năm 1984 con về vùng Xuyên mộc và từ đó giúp cho Cha Cố. Con nhớ lúc đó cha có cái xe Honda 67, từ sáng thứ bảy dâng lễ ở Văn Côi xong cha chở con đi dâng lễ ở Hòa Hội rồi vào “Bưng Kè”-Hòa Thuận bây giờ, đường đất đỏ lầy lội, có khi người ta đánh xe bò ra đưa vào. Rồi ngày Chúa nhật lễ Văn Côi xong là đi Bông Trang, Bưng Riềng (Hòa An), Bình Châu. Cứ đến xứ nào cha ngồi giải tội còn con dạy giáo lý (Tân định) cho cộng đoàn, lúc đó chưa có nhà thờ chỉ làm Lễ ở nhà ông trùm...Giờ đây những nơi đó đã thành những giáo xứ sầm uất. Vì vậy mà các cha ở đây gọi vui cha Cố Giuse Thanh là cha “Tổ phụ”. Nhắc lại vài điều quá khứ của cha như thế, nhưng khi nhìn lại cột mốc là ngày thụ phong linh mục, trong không khí hân hoan của ngày mừng lễ hôm nay, có lẽ cha Cố vẫn luôn thấy mình bất xứng và những ai sống đời linh mục đều luôn cảm nhận mình vẫn còn món nợ phải trả, như lời bài thơ: Linh mục một cuộc đời mắc nợ của linh mục Sơn Ca Linh sau đây:                                                                                                                                                                                          

Linh mục, một cuộc đời mắc nợ

Ôi linh mục ! Một cuộc đời mắc nợ !
Đến bao giờ mới trả cho xong?
Nhìn lại chính mình : Ôi kiếp phận long đong
Nợ lời cam kết từ thuở lên bàn thánh.

Nợ bài Thánh Vịnh chưa tròn của giờ Kinh Sáng
Nợ những giờ Chầu Thánh Thể chiều đông…
Mắc nợ bao người kẻ liệt ngóng trông,
Mắc nợ bài giảng chưa xong của ngày Chúa Nhật…

Mắc nợ người nghèo bàn tay thân mật,
Mắc nợ những em thơ ánh mắt dễ thương…
Tôi nợ người trẻ nhiệt huyết để lên đường,
Nợ các gia đình những lần ủi an thăm viếng…

Nợ đức khó nghèo, nợ lòng trong trắng,
Để nêu gương thánh thiện cho đời.
Nợ bao nhiêu cuộc sống lứa đôi,
Trái tim yêu thương và ánh nhìn thông cảm.

Nợ những bước chân của trưa nắng gắt, của chiều đông lạnh,
Để về thăm bao địa chỉ khó nghèo,
Những cụ già, những bệnh nhân trong xó tối hẩm hiu…
Khao khát chờ mong, chỉ một lần, gặp người mục tử!

Nợ những anh chị em cùng tôi chung một lý tưởng,
Tình huynh đệ, hiệp nhất và chung chia sướng khổ vui buồn.
Nợ những người lương, người phật, cả những kẻ vô thần,
Cuộc sống chứng nhân và tinh thần bao dung đối thoại.

Nợ màu trắng của mây, nợ màu xanh của lá,
Vũ trụ đẹp vô cùng sao lòng vẫn cứ khô ran…
Nợ đức hy sinh, lòng nhẫn nhục, nợ trái tim vàng, …
Mà những người cọng tác vẫn hằng luôn mong đợi…

Nợ những cô gái, những chàng trai bên vệ đường tội lỗi,
Họ vẫn mãi chưa về tìm lại mái ấm của người Cha…
Thánh lễ chiều nay sao vắng tiếng thánh ca ?
Ôi linh mục Một cuộc đời làm sao ta trả hết !

Con xin chúc mừng Cha Cố nhân dịp Lễ Vàng linh mục hôm nay, và xin Chúa tiếp tục ban nhiều ơn lành cho Cha, để những tháng năm còn lại trong cuộc đời vẫn là lời tạ ơn đẹp lòng Chúa. Amen.

(Nhà Thờ Hòa An Xuyên Mộc - Thứ sáu 28/06/2024)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đọc tiếp »

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2021

Giáng Sinh mùa Covid-19, Giáng Sinh của một Giáo Hội Hiệp hành

  

Giáng Sinh mùa Covid-19,

Giáng Sinh của một Giáo Hội Hiệp Hành

L.m. G.B. Trương Đình Hà

Gợi ý suy niệm Thánh lễ Đêm (Is 9,1-6; Tt 2,11-14; Lc 2,1-14)

 

Lễ Giáng sinh năm nay đến với thế giới và riêng tại Việt Nam có màu tím buồn, vì dịch bệnh do Corona virus vẫn lan tràn khắp nơi. Tuy nhiên lễ Giáng Sinh năm nay cũng đến trong một biến cố quan trọng của Giáo Hội: Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới lần thứ 16 với chủ đề: Hướng đến một Giáo Hội Hiệp Hành: Hiệp thông, tham gia, sứ vụ. Vì thế tôi gọi lễ Giáng sinh năm nay là “Giáng Sinh mùa Covid-19, Giáng sinh của một Giáo Hội Hiệp Hành”. Tôi xin chia sẻ vài tâm tình khi đón mừng kỷ niệm ngày Con Thiên Chúa Giáng Thế năm nay với một bầu khí khác hẳn với mọi năm.

1. Giáng sinh mùa Covid-19

Giáng Sinh năm nay không tưng bừng, nhộn nhịp, không nhiều điện màu. Có nơi không có hang đá bên ngoài, chỉ có một hang đá nhỏ bên trong nhà thờ. Phần trang trí bên ngoài cũng hạn chế tối đa. Có lẽ và hầu chắc nhiều nơi cũng không có phần Hoạt cảnh Canh thức hay Diễn nguyện trước giờ lễ như mọi năm trước. Vì bệnh dịch các em đâu có tập trung được mà tập dợt. Ca đoàn thì tập hát vội vàng vì có biết là có lễ đâu mà tập. Nhiều người hỏi tôi năm nay có lễ đêm không cha? Tôi trả lời, có chứ nhưng có lẽ không cử hành ngoài trời được vì có thể chưa được tập trung đông người có chăng là ở trong nhà thờ nhưng số người có lẽ cũng hạn chế. Tất cả đều là “có lẽ” và “có thể”.

Giáng sinh năm nay về giữa lúc con người trên thế giới đảo điên vì bệnh dịch covid-19, qua đó mầu nhiệm tự hạ của Con Thiên Chúa càng sáng tỏ hơn. Thư Do Thái diễn tả việc Con Thiên Chúa đến trần gian trong khiêm hạ vâng phục: “Vì vậy, khi vào trần gian, Đức Ki-tô nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ, con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài (Dt 10, 5-10). Có khi trước đây ta mừng lễ nặng hình thức bên ngoài nhiều hơn là nội tâm. Nên chi đại dịch Covid-19 đến làm ngưng hết mọi hoạt động bên ngoài, để ta mừng Chúa Giáng Sinh với lòng đạo đức sâu xa hơn, sống đức tin trưởng thành hơn, tiết kiệm hơn và không quá lãng phí. Trận đại dịch vừa qua làm ta phải nghĩ lại, những phí tổn to lớn của chúng ta dành cho cuộc lễ trước đây có khi nhiều quá chăng? Khi chứng kiến cảnh hàng triệu người trên thế giới chết vì dịch bệnh Covid-19; nhiều người phải dùng máy trợ thở cố níu kéo từng giây để sống. Ta mới thấu hiểu được sự sống Thiên Chúa ban cho nhân loại cao quý là dường nào. Ta mới biết quý trọng sự sống Thiên Chúa ban cho chúng ta; biết quý trọng sự sống của các thai nhi và đừng giết chết nó. Khi chứng kiến cảnh con người đau thương tang tóc, sống trong sự nơm nớp sợ hãi, cô lập, khép kín, cách ly, thiếu thốn, đói khát, bị kiểm soát, mất tự do. Ta mới hiểu được “Bình an dưới thế cho người Chúa thương” ,mà Con Thiên Chúa mang đến cho con người trong đêm Giáng Sinh cao quý như thế nào. Khi chứng kiến cảnh hàng đoàn người tháo chạy về quê đói lã, mệt nhọc, mất việc, trắng tay. Ta mới biết thương xót, cảm thông và chia sẻ tình người với anh chị em mình.

Có khi ca đoàn năm nay tập hát vội vàng nhưng lại hát hay hơn mọi năm. Bởi vì mọi người đều tập trung vì lâu lắm mới được hát lại sợ hát sai!!! Còn mọi năm tập kỹ, tập nhiều đến lễ thì mệt mỏi hát lơ là ỷ lại. Có khi hang đá năm nay đơn sơ hơn nhưng lại có nhiều người cầu nguyện khẩn thiết hơn. Vì đại dịch kéo dài thiếu vắng thánh lễ nên nhiều người ước ao xưng tội và chịu lễ, nhiều người khát khao thánh lễ và ước ao được rước Chúa hơn.

+ Mừng lễ Giáng Sinh năm nay trong bầu khí lo âu của mùa dịch vẫn còn. Có lẽ Chúa muốn chúng ta phải trở về đúng nghĩa của nó: Lễ hội của niềm tin tôn giáo chứ không phải lễ hội đời. Thờ phượng Thiên Chúa, kính mừng Ngôi Lời Nhập thể trong chiều sâu nội tâm của lòng đạo đức; trong thinh lặng chiêm ngắm mầu nhiệm tự hạ thẳm sâu của Con Thiên Chúa; trong sự sám hối chân thành vì tội lỗi của mình và một quyết tâm hoán cải triệt để con người cũ để trở nên con người mới như lời rao giảng sám hối của Thánh Gioan Tẩy giả trong mùa vọng thứ ba. Mừng chúa Giáng Sinh trong thinh lặng, bình an của cõi lòng thiện tâm chứ không dừng lại ở những ồn ào náo nhiệt bên ngoài.

2. Giáng Sinh là lễ Con Thiên Chúa đến “hiệp hành” với con người

Chúa Giêsu Giáng Sinh trong hoàn cảnh đơn sơ, khiêm hạ, nghèo khó, âm thầm trong đêm vắng, không ai biết chỉ có mấy chú mục đồng…

Tin Mừng thánh Luca ghi lại sự kiện đêm Giáng Sinh, chúng ta đọc thấy có ba lần cụm từ: Chúa Giêsu được “đặt nằm trong máng cỏ” được nhắc lại. Lần thứ nhất khi thánh Giuse đưa Đức Mẹ về thành Belem để khai sổ bộ: “Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.” (Lc 1, 6-7). Lần thứ hai khi Thiên Thần báo tin cho các mục đồng: “Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Đấng Ki-tô Đức Chúa. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ.” (Lc 1, 10-12). Lần  thứ ba khi các mục đồng theo lời của các Thiên Thần hối hả đi về Belem để tìm xem sự việc xảy ra: “Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.” (Lc 1, 16)

Hình ảnh “hài nhi vấn tả đặt nằm trong máng cỏ” cho thấy sự đơn sơ, nghèo khó của con Thiên Chúa. Hình ảnh này trước hết nói đến Chúa làm người như chúng ta. Một em bé được vấn tả là cung cách của những em bé con nhà nghèo. Ngày xưa các bà mẹ thường chuẩn bị những tả lót hình tam giác để quấn cho em bé mới sinh. Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng được mẹ quấn tả khi còn nhỏ. Hài Nhi được đặt nằm trong máng cỏ, chỉ vài từ thôi Tin mừng còn nói đến sự nghèo khó, khiêm hạ của Con Thiên Chúa, Ngài đến đồng hành sẻ chia sự thiếu thốn nghèo hèn với con người.

Mừng lễ Giáng sinh trong bối cảnh của một thế giới đầy đau thương, một bầu khí ảm đạm, một tương lai tối đen mịt mờ do dịch bệnh, nhiều người mất việc, nhiều cơ sở kinh doanh phá sản, nhiều người hiện đang sống bấp bênh, trẻ em vẫn chưa đi học lại được. Chúng ta mới thấu hiểu Lễ Giáng Sinh là lễ của mầu nhiệm Con Thiên Chúa đến “hiệp hành” với con người; cùng đi với con người; cùng đau thương, chịu thiếu thốn với con người; cùng hành trình với đoàn người trong cơn đại dịch, tất tưởi rời thành phố trốn chạy về quê trong sợ hãi, đói khát, mệt nhọc. Có khi đùm túm nhau hai vợ chồng, đứa con nhỏ cùng chú chó trên một chiếc xe đạp chạy mấy trăm cây số về đến miền Tây, hay miền trung. Trên Thập giá, Con Thiên Chúa đã đồng hành với nỗi đau đớn cùng cực của những người trong cơn dịch bệnh khó thở, hấp hối. Với những người bị cách ly, tù đày, bị bỏ rơi; với những cái chết mỗi ngày trên khắp thế giới.

3. Giáng sinh của một Giáo Hội hiệp hành

Chính vì Con Thiên Chúa đến hiệp hành với con người, Giáo Hội cũng mời gọi mọi thành phần Dân Chúa theo chân Thầy Chí Thánh cùng “cất bước hành trình”. Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới thứ 16 mời gọi gợi ý trong Tài liệu chuẩn bị: “Trong Giáo hội và ngoài xã hội, chúng ta sát cánh bên nhau trên cùng một nẻo đường. Trong Giáo hội địa phương của chúng ta, ai là những người “cùng nhau cất bước hành trình”? Ai là những người dường như xa cách hơn? Là những người đồng hành, chúng ta được kêu gọi để thăng tiến như thế nào? Các nhóm và cá nhân nào vẫn còn ở bên lề?” (Cẩm nang THĐ - câu hỏi số 1).

+ Khi chiêm ngắm Chúa Giêsu Hài Đồng nằm trong máng cỏ. Ta cảm nhận được Thiên Chúa đã đến với con người, hiệp hành với con người. Giúp cho ta hồi tâm sâu xa cách sống của mình trong Giáo hội và ngoài xã hội cùng kiểm tra lại hành trình đức tin của mình. Chúng ta có sát cánh đồng hành với anh chị em không? Ai là người bị chúng ta loại trừ? Xa cách? Trong cơn đại dịch vừa qua và hôm nay cách sống của ta có khác trước không? Dịch bệnh mang đến nỗi nghi kỵ, sợ hãi, xa cách, co cụm hay dịch bệnh làm cho ta quảng đại, chia sẻ, dấn thân hơn.

(Rất nhiều câu chuyện cảm động trong đại dịch Covid-19 nói đến tinh thần hiệp hành, dấn thân chia sẻ. Câu chuyện sau đây là một ví dụ. Em sv Huỳnh Quang Phú quê BRVT năm cuối trường ĐHBK SG, ở KTX bị nhiễm F0 vào ngày 7/8. Trong phòng em bị sốt, rồi ho nhiều, mất cảm giác với mùi vị , được đưa đến khu cách ly Q.10. Ở đây em được chăm sóc, mỗi ngày có người đem cơm và cho uống thuốc. Trong 2 tuần ở điểm cách ly tập trung, Phú có nhiều đêm khó thở. Có 2 đêm khó thở vào lúc 2 giờ sáng, em ngồi dậy hít thở theo các bài tập trong tài liệu mà trường gửi, sau 30 phút em thấy đ và ngủ được. Với phương pháp đó, em giúp cho những người cùng phòng hít thở khi họ khó thở trước khi bác sĩ đến đưa họ đi thở oxy. Sau khi trãi qua những ngày điều trị và tự điều trị, test PCR lần thứ tư thì chỉ số âm tính và được trở về KTX, được khỏi bệnh em đăng ký vào tổ tình nguyện viên ở lại để giúp các bệnh nhân Covid-19 tại p7, Q10. Em viết trong thời gian điều trị, đã nhận được sự hỗ trợ nhiệt tình của nhiều tình nguyện viên khác. “Mình đã gặp hai tình nguyện viên rất vui vẻ. Thật sự trước khi đi cách ly tập trung, mình đã nung nấu dự định đi tình nguyện. Lý do đơn giản là mình rất thích làm những việc mang ý nghĩa giúp đỡ mọi người, làm những công việc theo tiếng gọi con tim mình”[1]).

Kính chúc cộng đoàn lễ Giáng Sinh đặt biệt năm nay nồng ấm tình yêu Chúa và sự bình an ấm áp trong thâm sâu cõi lòng do Ngôi Lời Thiên Chúa ban tặng. Một lễ Giáng Sinh trong hoàn cảnh “bình thường mới”. Xã hội thoát khỏi dịch Covid-19 để mọi người được sống bình an khỏe mạnh. Các em được đến trường trở lại; những người bệnh được lành; mọi người vui vẻ sum họp. Nếu như trong đời sống xã hội đòi hỏi chúng ta cần phải thích ứng với hoàn cảnh mới, thì trong đời sống thiêng liêng Chúa còn đòi chúng ta phải “chứa rượu mới của Tin mừng trong những chiếc bình mới” (x. Lc 5, 38). Như thế mừng lễ Chúa Giáng sinh là dịp ta phải thay đổi tận căn để đón nhận ơn cứu độ Chúa ban, và hướng đến ngày Chúa Quang Lâm như trong Thư của Thánh Phaolô gửi cho Titô trong bài đọc hai: chúng ta phải từ bỏ lối sống vô luân và những đam mê trần tục, mà sống chừng mực, công chính và đạo đức ở thế gian này. Sở dĩ như vậy, là vì chúng ta trông chờ ngày hồng phúc vẫn hằng mong đợi, ngày Đức Ki-tô Giê-su là Thiên Chúa vĩ đại và là Đấng cứu độ chúng ta, xuất hiện vinh quang” (Tt 2, 11-13) Amen.

21/12/2021



[1] Cf. Chuyện cảm động của sinh vien thắng Covid-19, doanthanhnien.vn 1/9/2021, x. <http://doanthanhnien.vn/tin-tuc/nhip-song-tre/chuyen-cam-dong-cua-sinh-vien-thang-covid-19-va-tinh-nguyen-ho-tro-f0>


Đọc tiếp »