Hiển thị các bài đăng có nhãn gương hy sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gương hy sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

Lạy Chúa! Tại sao Ngài im lặng

 

LẠY CHÚA!  TẠI SAO NGÀI IM LẶNG?



            Thầy kính mến!

 

Hôm nay trong lòng con mang nhiều thổn thức, suy nghĩ miên man về những điều mà con đã nghe, con đã nhìn thấy trong thời gian qua để cảm nhận về nhân tình thế thái.  Để suy nghĩ lại về chính con trong thời gian qua.  Và để con có thể ngắm Thầy một cách cận cảnh trong tình yêu quan phòng của Thầy. 

            Thầy biết không?  Chúng con ngày hôm nay được thừa hưởng những thành quả của công nghệ kỹ thuật hiện đại, những thứ đó giúp ích cho đời sống của chúng con rất nhiều.  Cần thông tin gì chúng con chỉ cần lướt web là mọi thứ tài liệu; mọi thông tin sẽ hiện ra trước mắt chúng con ngay lập tức. 

            Nhưng Thầy ơi!

Có một câu hỏi con lướt web hoài mà con vẫn chưa có câu trả lời.  Con viết lá thư này cho Thầy để tìm câu trả lời của Thầy.  Và tận đáy lòng con sẽ thinh lặng để nghe tiếng Thầy.  Trước  những công nghệ hiện đại của ngày hôm nay con vẫn đang thấy khát một thứ:  Đó là tình yêu.  Tại sao vậy?  Khi tình yêu không hiện diện thì thù hận; chết chóc; đau khổ; và bóng tối của sự dữ sẽ bao phủ - sẽ lây lan ngay lập tức đúng không Thầy? Vài bữa trước con có nghe, và con cũng đọc một số câu chuyện về vấn nạn sống thử của các bạn trẻ ngày nay.  Hậu quả của việc đó là việc các thai nhi bị phá hủy sống, trong khi các em chưa thể tự bênh vực hoặc kêu cứu.  Có rất nhiều lý do họ đưa ra để giải thích, nhưng con vẫn chưa có thể đồng tình cho bất kỳ một lý do nào.  Vì dù sao đó cũng là mạng sống của con người - dù sao đó cũng là con cái của Thiên Chúa.  Mỗi lần nghe ai đó nói về chuyện này con thật sự rất shock!  Con cầu nguyện với Thầy để mong tìm được câu trả lời.  Nhưng: “ Lạy Chúa! Tại sao? Ngài im lặng?”  Tại sao, trong khi bao nhiêu tiếng gào thét của các thai nhi đang rên xiết mà Thầy vẫn gục đầu trên thập giá và lặng thinh?  Sao Thầy để cho sự dữ lan tràn vào thế giới của chúng con hả Thầy? 

Con xin lặng thinh để tìm câu trả lời của Thầy…

Trong thinh lặng con nhớ tới một câu chuyện con đã từng đọc ở đâu đó:

            Có một người nọ rất ngoan đạo, có lòng nhân từ nhưng cũng thích than phiền gắt gỏng.  Một hôm khi đang đi dạo mát ngoài công viên, trước mắt anh ta là từng đoàn người ăn xin lũ lượt bu quanh; bên gốc cây nọ là một em bé gầy gòm ốm yếu thảm thương khóc lóc; đứng cạnh bờ hồ là một ông lão mù đang quờ quạng từng bước; đối diện với công viên đó là một bệnh viện, tiếng xe cứu thương lên inh ỏi, vội vã đưa vào khu cấp cứu những bệnh nhân gặp tai nạn nguy hiểm đến tính mạng.  Từng mảnh đời đau khổ hiện lên nguyên vẹn trong thân phận làm người.  Anh ta tức giận về nhà, cầu nguyện trách móc Thiên Chúa: “Tại sao Chúa nhân từ dường ấy mà lại để cho những đau khổ đó tràn ngập vào thế giới nhiều như vậy?  Chẳng lẽ Ngài không có tai, không có mắt? Chẳng nhẽ Ngài không thể làm gì để giúp họ hay sao?”. Tiếng Chúa từ sâu thẳm vọng lại: “Có chứ! Ta đã tạo dựng lên con!”. 

Vậy đó Thầy ơi!  Thiên Chúa đã tạo dựng lên chúng con để chúng con góp tay với Ngài xoa dịu những đau khổ của mọi người anh em và sẵn lòng khoan dung rộng lượng, tha thứ những kẻ yếu hèn tội lỗi.  Con cứ mở miệng trách móc Thầy tại sao im lặng, trong khi con cũng lặng im bất động.  Con đã quá vô lý.  Con cũng không biết con sẽ phải trả lời thế nào nếu Thầy hỏi con: “Này con yêu dấu!  Tại sao con im lặng?”

Gửi Thầy Giê-su yêu mến!

Stone

 

Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2019

Người lính không mang súng - Hacksaw Ridge

NGƯỜI LÍNH KHÔNG DÙNG SÚNG
Trong bộ phim Hacksaw Ridge
Trương Đình Hà



Hôm rồi, tình cờ tôi xem bộ phim trên kênh truyền hình Box, bộ phim mang tên: HACKSAW RIDGE, tạm dịch là “mõm núi lưỡi cưa”.
Bộ phim mang thể loại Chiến tranh lịch sử, thời Đệ II Thế chiến, do Mel Gibson đạo diễn, xuất bản năm 2016, kịch bản được viết bởi Andrew Knight và Robert Schenkkan, dựa trên bộ phim tài liệu năm 2004 The Conscientious Objection (Sự phẩn đối tận tâm). Nội dung phim là câu chuyện lịch sử nói về một trận đánh khốc liệt của quân đội Mỹ và Nhật tại quần đảo Okinawa, trong đó nỗi bật một người lính trẻ và là bác sĩ Desmond Doss, người anh hùng ra chiến trường với chủ trương hòa bình nhất định không cầm súng. Desmond Doss chủ trương làm một người lính ra trận không chỉ để giết người mà còn là cứu người, vì vậy anh làm lính cứu thương để rồi cuối cùng được nhận huân chương cao quý nhất của quân đội Mỹ trong chiến tranh thế giới thứ II. Bộ phim vừa nói lên lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước cao độ của chàng lính trẻ Desmond Doss, vừa làm nỗi bật tình yêu thương con người mà chiều sâu là lòng tin mãnh liệt vào Thiên Chúa và thực hành giới răn của Người: “ngươi chớ giết người”. Bộ phim rất hay xin được giới thiệu và lượt tóm bộ phim sau đây.

1. Desmond Doss, chàng trai đạo đức, tin Chúa, nói không với bạo lực và vũ khí

Desmond Thomas Doss sinh ngày 7/2/1919 tại Lynchburg bang Virginia Hoa Kỳ. Doss đã ảnh hưởng nền giáo dục từ người mẹ giàu tình yêu thương, sùng đạo Thiên Chúa, giữ ngày nghỉ Thứ Bảy theo Giáo Hội Phục Lâm; vì vậy mà tính cách của Doss hiền hòa hay làm việc tốt giúp người. Doss từng đi bộ 10 cây số chỉ để đến hiến máu cho một người hoàn toàn xa lạ sau khi nghe tin báo trên radio. Vài ngày sau đó, anh tìm đến bệnh xá để tiếp tục hiến tặng máu cho bệnh nhân ấy.

Từ bé, Doss đã rất ghét bạo lực và vũ khí. Điều này một phần đến từ niềm tin tôn giáo ảnh hưởng từ người mẹ của anh. Suốt cuộc đời mình, Doss luôn tự nhủ mình dù trong hoàn cảnh nào cũng không được ra tay giết người. Nguyên nhân khác bắt nguồn từ người cha bạo lực của Doss. Một lần ông tận mắt chứng kiến cha mình dùng khẩu súng đe dọa người chú khi cả hai đang cãi nhau. Khi ấy, mẹ Doss giật khẩu súng từ tay chồng và bảo con trai hãy mang giấu nó đi nơi khác. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ông cầm súng.
Năm 18 tuổi, Doss nộp đơn vào nhà máy Newport News Naval, tiểu bang Virginia và được nhận vào làm công nhân đóng tàu. Sau đó, Thế chiến thứ II nổ ra, nhất là khi quân đội Nhật tấn công Trân Châu Cảng. Cái chết tàn khốc của khoảng 2000 người lính tại Trân Châu Cảng, đã thôi thúc lòng yêu nước của người thanh niên trẻ cùng nhiều người khác, Doss quyết định lên đường tham gia quân ngũ với tư cách bác sĩ quân y.

Thế nhưng, cuộc sống quân ngũ của Doss ngay từ đầu đã không hề suôn sẻ chút nào, vì do anh từ chối động đến vũ khí và quyết tâm không giết người khiến cho cấp trên cùng đồng đội vô cùng bực tức. Do đó, Doss bị coi là gánh nặng của cả đội, thậm chí các sĩ quan chỉ huy chỉ muốn “tống cổ” chàng lính gầy gò, hèn nhát ra khỏi quân ngũ ngay lập tức vì cho rằng anh bị mắc bệnh tâm thần.
Doss bị mọi người xa lánh, ai cũng chê cười việc ông đêm nào cũng cần mẫn đọc Kinh thánh, cầu nguyện. Trong khi ngày chủ nhật tất cả mọi người được nghỉ thì Doss phải làm việc gấp đôi, gấp ba. Hầu hết mọi người trong quân ngũ đều coi thường Doss, chỉ trích lòng yêu nước của ông và cho rằng một người như ông không có tư cách đứng trên tiền tuyến.
Bất chấp mọi sự bất công, khinh miệt của mọi người, tinh thần yêu nước không cho phép Doss bỏ cuộc. Anh tìm mọi cách từ chối việc bị đuổi khỏi quân ngũ để thực hiện được mơ ước trở thành bác sĩ trên chiến trường. Doss muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy được rằng chiến tranh không nhất thiết chỉ có bạo lực, chết chóc mà còn có tình thương. Không phải chỉ giết người mà là cứu người.

Mọi thứ dần trở nên dễ dàng hơn khi Doss tìm được cách chữa lành vết phồng rộp do hành quân quá nhiều cho đồng đội. Nếu ai đó bị say nắng hay cảm cúm, ông không ngại nhường giường cho họ nằm nghỉ. Doss tốt bụng với tất cả mọi người, kể cả những người đã từng chế nhạo ông. Trong phim có lần ông bị đồng đội vây đánh ban đêm bầm dập cả người vì cho rằng ông không xứng đáng ở lại trong quân ngũ. Sáng ra, sĩ quan chỉ huy muốn chuyển ông về địa phương và hỏi tên người đã đánh đập ông để truy tố kỷ luật, nhưng ông nhất định không khai ra những người bạn trong trại lính đánh ông.

2. Người anh hùng không cầm súng được trao Huân chương danh dự cao quý


Mùa hè năm 1944, Doss được điều đến phục vụ tại chiến trường đảo Guam và Leyte (Philippines). Giữa chiến trường bom đạn máu me, ông không sợ hiểm nguy xông pha cứu người, kể cả kẻ địch ông cũng không nỡ bỏ mặc. Sau trận chiến ở Leyte, Doss được trao Huân chương Sao Đồng rồi tiếp tục lên đường sang chiến trường mới Okinawa, Nhật Bản.
Tháng 5/1945, cuộc chiến tàn khốc giữa quân đội Mỹ và Nhật nổ ra trên sườn núi Maeda (trong phim là Hacksaw Ridge). Khi đó, quân Nhật chiếm thế thượng phong, mặc dù trước đó bị trận hải pháo cày nát trước khi quân Mỹ đổ bộ, quân Nhật đã như từ dưới đất trồi lên đánh úp khiến binh lính Mỹ không kịp trở tay, người chết, người bị thương nhiều không kể xiết. Thay vì tìm nơi trú ẩn, Doss dũng cảm lao mình giữa biển bom đạn, đưa đồng đội từng người từng người một xuống dưới chân núi bằng chiếc cáng tự chế.

Khi đó, Doss chỉ biết cầu nguyện với Chúa rằng: “Hãy cho con cứu thêm 1 người nữa” và trong suốt 12 giờ đồng hồ trong đêm, ông đã cứu sống được 75 người, bao gồm cả đại úy Jack Glow, người trước đó từng chê cười và chèn ép Doss đủ cách.
Hai tuần sau đó, trận chiến khốc liệt tiếp diễn, Doss không may bị một mảnh lựu đạn văng trúng người. Năm giờ sau đó, ông bị bắn gãy xương tay. Nhưng bấy nhiêu không đủ làm nhụt chí người anh hùng, Doss vẫn kiên cường làm nhiệm vụ của mình, ưu tiên cứu chữa cho một đồng đội bị thương sau đó mới bò 270m đến trạm sơ cứu điều trị thương tích trên người.

Cuộc chiến kết thúc, Doss được trở về nhà và vào
ngày 12/10/1945, Doss được trao trao tặng Huân chương danh dự, phần thưởng cao quý nhất trong quân đội Mỹ được trao cho quân nhân có hành động thể hiện sự dũng cảm vượt xa yêu cầu của nhiệm vụ. Tổng thống Harry S. Truman đã nói với Doss khi trao huân chương danh dự cho anh: “Anh thực sự rất xứng đáng. Tôi xem đây là vinh dự lớn lao hơn cả việc làm Tổng thống”.
Dù được tôn vinh là anh hùng nhưng Doss vẫn nhất mực khiêm nhường và rất hiếm khi nhắc đến chiến tích của mình. “Mọi vinh quang nên thuộc về Thiên Chúa. Chưa kể Người đã cứu tôi biết bao lần” - ông chia sẻ với tờ The Richmond Times-Dispatch vào năm 1998.

Tổng thống Truman trao huân chương danh dự cho Doss

Trước khi xuất ngũ, Doss trải qua 5 năm nằm trong bệnh viện quân đội để điều trị bệnh lao phổi. Vì không đủ sức khỏe làm việc khác, ông dành cuộc đời còn lại cho tôn giáo. Doss qua đời tại nhà riêng vào ngày 23 tháng 3 năm 2006 sau cơn đau phổi nặng, ở tuổi 87. Tang lễ của ông sau đó được tổ chức long trọng theo nghi thức quân đội, thi thể được an táng tại nghĩa trang quốc gia Tennessee.

                                Desmony Doss và vợ    
3. Đạo diễn Mel Gibson                                           
 Đạo diễn Mel Gibson trên trường quay
 Hacksaw Ridge 2016
Tinh thần quả cảm, lòng yêu nước, chủ trương bất bạo lực, đức tin và lòng đạo đức sâu sắc của Doss, người anh hùng không cầm súng, được nhắc đến rất nhiều trên báo chí và đài truyền hình. Ông trở thành nguồn cảm hứng cho đạo diễn Mel Gibson làm nên tác phẩm “Hacksaw Ridge”, bộ phim từng lọt vào danh sách đề cử giải Oscar trong nhiều hạng mục và được các nhà phê bình đánh giá rất cao nhờ nội dung ý nghĩa, thấm đẫm giá trị đạo đức, nhân văn. Bộ phim có các diễn viên Úc tham gia: Andrew Garfield đóng vai Doss, với Sam Worthington, Luke Bracey, Teresa Palmer (vai Dorothy người yêu của Doss), Hugo Weaving, Rachel Griffiths và Vince Vaughn trong các vai phụ.


Nguồn: New York Times và Wiki Pedia
 
Giang Hạ (L.m. G.B. Trương Đình Hà)
Đọc tiếp »