Thứ Tư, 22 tháng 1, 2020

Suy niệm trước Thánh Thể - Chầu Tạ Ơn cuối năm của Tu SĨ GP Ba Rịa




SUY NIỆM TRƯỚC THÁNH THỂ
Giờ Chầu Tạ Ơn cuối năm - Tu Sĩ Giáo Phận Bà Rịa
(18/1/2020)

1. Chủ tế ra bàn thờ đặt Mình Thánh Chúa
2. Hát: Thờ Lạy Chúa (cộng đoàn quỳ)
3. Khởi nguyện
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể,
Chúng con thờ lạy Chúa đang hiện diện trước mặt chúng con. Chúng con cảm tạ Chúa vì Chúa đã quy tụ anh chị em tu sĩ hôm nay, trong những giờ phút cuối năm này quây quần bên Chúa. Cùng với vị cha chung của giáo phận, chúng con dâng lên Chúa lời Tạ Ơn vì những hồng ân Chúa đã ban cho chúng con trong suốt năm qua. Như những tông đồ đàu tiên Chúa kêu gọi theo Chúa, để cộng tác với Chúa trong việc loan báo Tin Mừng Nước Trời, Chúa cũng mời gọi mỗi người chúng con theo Chúa trong đời sống thánh hiến để ở với Chúa, để học hỏi nơi Chúa và nhận lấy sứ mạng làm sáng lên tình yêu Chúa và Tin Mừng Nước Trời trong đời sống của chúng con. Chúng con ngợi khen và chúc tụng Chúa. (mời cộng đoàn đứng)
4. Đọc Tin Mừng: (Mc 2, 13-17)
5. Suy niệm (kính mời cộng đoàn ngồi)
Lạy Chúa Giêsu Thánh thể, suối nguồn tình yêu bao la, Chúa là sức mạnh cho người yếu đuối, là niềm an ủi cho những ai sầu khổ,  là hạnh phúc và là chốn tựa nương của những tâm hồn dâng hiến. Trong giờ phút linh thiêng này, thời gian, không gian như lắng đọng, chúng con muốn cùng với muôn người muôn vật thờ lạy, chiêm ngắm Tôn nhan Chúa trong Bí Tích Tình yêu, cùng rung lên những nhịp đập yêu thương , cùng ca ngợi tình yêu của Chúa đã dành cho từng người chúng con, cũng như tạ tội với Chúa về những thiếu sót trong suốt một năm qua.
Lạy Chúa, Chúa đã gọi những tông đồ tiên khởi, là những thuyền chài, ít học, quê mùa, cả Lêvi hôm nay là người thu thuế; cho thấy Chúa mời gọi tất cả theo Chúa, Chúa mời gọi mọi người không loại trừ ai, và điều đó còn cho thấy những người Chúa kêu gọi là những con người cũng mang đầy yếu đuối, tội lỗi. Và Chúa đã đổi mới tâm hồn họ để họ trở nên những người nhiệt tâm vì Nước Trời.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, nhìn vào đời sống thánh hiến, chúng con đươc mời gọi nhận lãnh cách nhưng không. Chúa yêu chúng con với tất  cả những yếu hèn tội lỗi , với những gì là con người, những gì bất xứng. Vâng, lạy Chúa, chúng con ý thức về  ân huệ Thánh hiến Chúa đã  ban cho chúng con, cho cộng đoàn Giáo hội, do các đoàn sủng và các định chế  đa dạng của đời sống này . Chúng con tạ ơn chúa vì các hội dòng, các tu hội hiện đang tận tụy sống đời chiêm niệm âm thầm, hoặc dấn thân trong việc tông đồ, cũng như tất cả mọi người tận đáy lòng đang dâng đời mình cho Chúa qua sự thánh hiến đặc biệt để Nứơc Trời được lan tỏa khắp nơi. (thinh lặng một chút)
Nhân dịp này chúng con cũng xin lỗi Chúa. Nhìn vào đời sống thánh hiến, Có thể chúng con không phải bươn chải với cơm áo  gạo tiền vất vả như anh chị em giáo hữu bên ngoài, nhưng  nhiều khi chúng con cũng miệt mài lao theo thế giới vật chất chẳng kém, làm cho tinh thần sa sút , thể xác cũng gối mỏi chùn chân trước những thử thách, hoặc giảm nhẹ đời sống tu đức, ơn gọi nên thánh mà chúng con phải nổ lực, quyết tâm ...Lạy Chúa, xin cho chúng con tìm và gặp Chúa mỗi ngày, để đi vào chiều sâu tâm hồn, diện đối  diện với Vua Tình yêu và nhìn lại đời sống dâng hiến của mình để hồi tâm về những lỗi lầm thiếu sót của mình với Chúa, với luật dòng, với anh, chị em trong cộng đoàn, với đời sống mục vụ, với những người chúng con đã gặp gỡ mà không nêu gương sáng. Chúng con đã.. làm mất lòng Chúa rất nhiều. (thinh lặng)
Đức Thánh Cha Phanxicô ngoài tư cách là người kế vị Thánh Phêrô trong vai trò  lãnh đạo và củng cố đức tin của toàn thể Giáo hội, ngài cũng là một tu sĩ. Do  đó, ngài hiểu rất rõ vai trò, sự hiện diện và những đóng góp quan trọng của giới tu sĩ trong  đời sống và sứ mạng của Giáo hội.
Trong Tông Huấn Christus Vivit, "Chúa Kitô đang sống", Đức Thánh Cha đã giới thiệu Chúa Giêsu như một người trẻ (số 22), Chúa Giêsu đã sống sứ mạng công khai khi tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân (số 23), và nhất là Chúa Giêsu đã hiến mình trên thập giá khi Ngài mới  ngoài ba mươi, và điều đó như "một ánh sáng rực rỡ" đã xuất hiện, ánh sáng của "mầu nhiệm cứu chuộc". Chúa Giêsu đã trở nên gương mẫu cho những người trẻ dám dấn thân trao gửi đời mình cho Chúa.
Lạy Chúa ,mỗi người chúng con  như cây được ươm trồng trong thửa đất phì nhiêu của Giáo hội, trước những mưa nắng  của thời gian ,của giông gió thử thách đong đầy. Có cây đã chết, đã đổ, đã gãy. Nhưng những cây còn lại vẫn đang cố gắng vươn mình xanh tươi. Xin cho chúng con, cùng với ơn Chúa giúp, nổ lực phấn đấu với bản thân để dù sống giữa thế gian, chúng con không thuộc về thế gian. Xin cho chúng con thuộc về Chúa mỗi ngày. Xin cho chúng con luôn ý thức  được sự hiện diện của Chúa và đem tình yêu đến cho mọi người bằng cuộc sống thắm đượm tình yêu thương, khiêm tốn và phục vụ trong mùa xuân mới này như lời mời gọi của Đức Hồng Y Roger Etchegaray :“ Hãy nở hoa nơi Chúa đã  gieo trồng”.
6. Hát: Khúc ca cảm tạ
(Mời cộng đoàn quỳ)
Lạy Chúa Giêsu, chúng con cầu xin Chúa ban cho Đức Thánh Cha Phanxico, quý Đức Cha Giáo Phận chúng con, quý Viện Phụ, quý Cha, quý Bề trên và mọi anh chị em tu sĩ trong giáo phận được có sức khỏe dồi dào, ơn khôn ngoan và sức mạnh nội tâm của Chúa Thánh Thần, để chúng con đủ sức chu toàn sứ mạng mà chúa trao trong một thế giới đầy biến động và bóng tối này. Xin cho chúng con trở nên ánh sáng và muối men giữa cuộc đời hôm nay. Amen. (thinh lạng một chút) 
7. Hát: Cầu cho Đức Giáo Hoàng
8. Lời nguyện của chủ tế
9. Hát Tantum Ergo - Lời Nguyện
10. Phép lành Mình Thánh Chúa
11. Hát kết thúc: về Đức Mẹ
    Kinh Truyền Tin

Đọc tiếp »

Suy niệm trước Thánh Thể - Trên đường Emmau



SUY NIỆM TRƯỚC THÁNH THỂ

Linh mục đoàn Giáo phận Bà Rịa họp mặt cuối năm (22/1/2020)
 L.m. G.B. Trương Đình Hà
Trên đường Emmau

Khởi nguyện
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con cảm ơn Chúa vì được Chúa ở cùng chúng con. Chúa đến với chúng con, đồng hành với kiếp người của chúng con. Trong những giờ phút còn lại của một năm, chúng con họp nhau nơi đây để cùng nhau tạ ơn Chúa vì những ơn lành Chúa đã ban cho giáo phận, cho từng người trong chúng con trong suốt năm qua. Chúng con cũng tạ lỗi với Chúa vì đã không dùng ơn Chúa cho nên hoặc để ơn Chúa trôi qua mà không làm phát sinh hoa trái.
Đọc Tin Mừng: (Lc 24, 13-35)

Suy niệm:
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Nhìn lại một năm trôi qua, chúng con cảm tạ ơn Chúa đã thương gìn giữ Đức Cha, quý cha bình an, Chúa đã thương yêu chăm sóc để giáo phận có thêm những người con phục vụ trong cánh đồng truyền giáo của giáo phận. Chúng con cám ơn Chúa vì những ơn lành Chúa tuôn ban xuống trên dân Chúa, đó đây vẫn tiếp tục phát triển, người ta vẫn xây nhà, cưới vợ, lấy chồng…
Bên cạnh đó, chúng con cũng có nhiều những ưu tư và băn khoăn, cũng giống như tâm trạng của hai  môn đệ đi về làng Emmau. Họ vừa đi vừa trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc vừa mới xảy ra.
Lạy Chúa, trên con đường lữ hành chúng con cũng cùng bước đi với nhau, chúng con cũng chuyện trò về những sự việc chung quanh, những sự việc của Giáo Hội, của thế giới. Những câu chuyện buồn thương tâm, bi đát đang xảy ra trên quê hương đất nước chúng con. Có đôi lúc chúng con cũng mang tâm trạng buồn bã như hai môn đệ trên đường Emmau. (Chúa đã chết rồi sao? Tại sao Chúa vẫn im lặng để cho sự ác, sự dữ và bất công hoành hành).
Chúng con dùng giây phút quý báu này nhìn lại chính mình. Có đôi lúc chúng con cảm thấy thất bại và như chản nản bỏ cuộc. Mà nguyên nhân như trong tông huấn Christus Vivit có viết: Có khi vì chúng con có nguy cơ sa chước cám dỗ đánh mất lòng nhiệt thành, vì không còn nghe tiếng Chúa mời gọi liều mình vì đức tin để cho đi tất cả không đắn đo trước những hiểm nguy, mà lại quay về tìm kiếm những an toàn giả tạo của thế gian (CV 37). Và chính vì tìm kiếm sự an toàn đó, chúng con làm cho khuôn mặt của Giáo Hội già đi, không có sức sống. Có khi chúng con có nguy cơ chỉ coi Chúa như một Đấng trong quá khứ, một nhân vật lịch sử, như một kỷ niệm, một Đấng đã cứu chúng con xa lắc xa lơ cách đây hai ngàn năm…
Thế nhưng, có một câu trả lời làm đảo lộn tất cả! Chúa Kitô đang sống! Nhìn về mẫu gương của Chúa để chúng con lấy lại sự tươi trẻ cho công việc mục vụ của chúng con. Chúa đang "hiệp hành" cùng Giáo Hội, Chúa đã từng bước đi tự do và cùng học cách bước đi với người khác.(x. CV 29). Chúa đã tin tưởng Chúa Cha cách tuyệt đối, Chúa đã nâng niu tình bạn vời các môn đệ và những bạn hữu, Chúa đã biểu lộ cách sâu xa tình thương, lòng trắc ẩn với những người yếu kém nhất, đặc biệt người nghèo, người tội lỗi, người bị loại trừ. Chúa cũng đã dũng cảm đương đầu với giới cầm quyền trong tôn giáo và chính trị thời bấy giờ; Chúa đã từng trãi qua kinh nghiệm bị hiểu lầm, bị chống đối, bị chối bỏ. Chúa cũng đã từng cảm thấy sợ hãi trước đau khổ. Nhưng trong mọi sự, Chúa đã hoàn toàn phó thác trong tay Cha, và có sức mạnh Thánh Thần nâng đỡ (x. CV 30). Chúa đã lướt thắng sự dữ, sự chết. Chúa đã Phục Sinh.
Chúa dạy chúng con cũng bước đi như vậy, chúng con không đứng ngoài cuộc, mà cùng thao thức với những băn khoăn, khát vọng và âu lo của con người. Cùng đau khổ với những nỗi đau khổ của anh chị em chúng con.
Vâng, Chúa Kitô đang sống. Hôm nay Người cũng đang "hiệp hành" với chúng con trên mọi nẻo đường mục vụ. Chúa  đang sống, Chúa cùng chuyện trò với chúng con trong khi cử hành Lời Chúa, và Thánh Thể mỗi ngày. Và như vậy chắc chắn chúng con có một nẻo đường hướng về sự thiện và những vất vả của chúng con sẽ không ra vô ích. Chúa Kitô đang sống, nếu chúng con bám chặt lấy Chúa chúng con sẽ an toàn vượt qua mọi đe dọa chết chóc và bạo lực ẩn nấp dọc đường đi.

Hát: 

Kết nguyện: (mời cộng đoàn quỳ)
+ Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con phó thác tương lai và công viêc sắp tới của chúng con cho Chúa. Chúa hiện diện nuôi dưỡng và dẫn dắt Giáo Hội, dẫn dắt chúng con. Xin biến đổi chúng con nên những chứng nhân nghèo khó, có khả năng làm chứng cho Tin Mừng, không kiêu hãnh, biết gần gũi với anh chị em hèn kém, yếu đuối, đau khổ, bị bỏ rơi, biết can đảm đáu tranh cho công lý và khiêm tốn đón nhận những chất vấn. Sự dữ, và sự ác đã giết chết Đấng vô tôi, nhưng Chúa đã chiến thắng. Chúng con tin rằng sự dữ không có lời cuối cùng. Ngay cả trong chúng con, sự dữ cũng không có lời cuối cùng, vì chính Chúa đã yêu thương chúng con và muốn chiến thắng trong chúng con (x. CV 124). Amen.

(Bà Rịa ngày 22/01/2020)


Đọc tiếp »

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2019

Bai giảng: Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ


CHÚA NHẬT 34 TN C
CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ
L.m. G.B. Trương Đình Hà

Hôm nay toàn thể Giáo Hội mừng lễ Trọng Chúa Kitô Vua Vũ Trụ.
Đặt lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ vào chúa nhật cuối cùng của năm Phụng Vụ, Giáo Hội muốn chúng ta ý thức thời gian là của Chúa. Chúa là Chủ của thời gian. Chúa Kitô Con Thiên Chúa, và là Thiên Chúa thật đã tạo dựng nên vũ trụ này, nhờ Người mà muôn vật được tạo thành. Vì vậy Ngài là vua của vũ trụ vạn vật, là Chúa của sự sống là vị vua của tình yêu.
Trong bài đọc 1, sách Samuel II nói đến bối cảnh người Do Thái xin ông Đavid làm vua trên họ tại đất Hebrôn. Sở dĩ tại đó vì David đi trốn vua Saul. Trong sách Samuel I chương 17 nói đến việc Đavid ra nghênh chiến với tên Goliat một tên tướng dũng mạnh của quân Philitin với giáo sắt, mũ chiến gươm; còn David chỉ với một cây gậy chăn chiên và cái ná. Với sức mạnh của Thiên Chúa David đã chién thắng tên Goliat hùng mạnh và cứu nguy cho dân tộc Do Thái trước hiểm họa của quân Philitin tàn sát. Sau đó dân chúng tung hô David rằng: Saul giêt một trăm, David giết một ngàn, Saul một ngàn, David một vạn. Vì thế mà vua Saul ghen tức với David, sợ mất ngôi vua nên đã tìm cách giết David nhiều lần và David đã trốn thoát. Sau này khi vua Saul mất nghĩa cùng Chúa thì dân chúng mới tìm đến Hebrôn để xin David làm vua trên họ. Câu chuyện đó cho thấy vua David đã cứu thoát dân đã bảo vệ dân, đem lại sự an vui, sự sống cho dân.
Hình ảnh đó đưa ta đến Tin Mừng hôm nay thánh Luca ghi lại những giờ phút sau cùng của Chúa Giêsu trên Thánh Giá. Tại sao lại mừng lễ Chúa Kitô Vua mà Phụng Vụ lại cho ta nghe bài đọc Chúa chịu chết trên Thánh Giá? Xin hỏi quý ông bà anh chị em. Chúa Giêsu được Chúa Cha tôn vinh khi nào? Có phải khi Chúa làm phép lạ lần đầu tiên tại Cana nươc hóa thành rượu không? Có phải khi Chúa chữa người mù được sáng? Có phải khi Chúa chữa người câm nói được? Có phải khi Chúa cho người què đi được? Có phải khi Chúa chữa những người cùi được lành sạch, và khi Chúa gọi Lazarô từ trong mồ bước ra? Tất cả điều đó dân chúng tôn vinh Chúa như một vị vua, một vị ngôn sứ, nhưng chưa phải là lúc Chúa Cha tôn vinh.
Chúa Giêsu được Chúa Cha tôn vinh là khi Chúa chịu chết trên Thánh Giá. Khi Ta bị treo lên, Ta sẽ lôi kéo mọi người đến với Ta. Khi mà Chúa không còn giơ tay làm phép lạ được nữa, vì quân dữ đã đóng đinh tay Chúa vào Thánh Giá rồi, khi mà đôi chân Chúa không bước đi được nữa đôi chan cũng bị đóng đinh rồi. Khi mà mặt mày hình hài Chúa không còn hình tượng người ta nữa, vì quân lính đánh đập tơi tả mặt mũi đầy máu vì vòng gai trên đầu, nghĩa là lúc mà người đời nghĩ rằng Chúa đã mất hết uy lực, các tên lính chế nhạo Chúa, người đi qua đi lại chế nhạo Chúa. Nhưng chính lúc đó là lúc Chúa Giêsu được Chúa Cha Tôn Vinh, chinh lúc đó là lúc Chúa chu toàn Thánh Ý Cha, vâng phục ý Cha cho đến chết, và cái chết của Chúa mang lại sự sống vĩnh cửu cho nhân loại. Chúa chết để tha thứ cho con người, Chúa làm cho con người được đổi mới, được nên thánh, được lành sạch, được no đủ, được sống đời đời. Chúa chết vì yêu thương nhân loại. Chúa chính là vị Vua của sự sống, vua của tình yêu. Ngay trên thập giá một tên trộm không nhận ra Chúa là Vua, nó chửi mắng Chúa, thách thức Chúa, đối lại tên trộm lành nhận ra Chúa là vua. Lạy Ngài khi nào về Nước Ngài xin nhớ đến tôi. Và Chúa Giêsu thực thi Vương Quyền của Chúa ngay trên Thập Giá: Ngay hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với ta.
Chúng ta có để cho Chúa là Vua của tâm hồn chúng ta không? Có nhiều thứ làm chủ ta, làm cho ta trở thành nô lệ: như có người ham mê cờ bạc để nó làm chủ mình mình lệ thuộc vào nó nên đi đến chỗ tán gia bại sản. Có người ham mê rượu, uống rượu đến ghiền không làm chủ được ngày nào mà không có là thấy thiếu, túc là nô lệ cho ruọu rồi, không có không được. Có bạn trẻ mê games quên ăn quên ngủ bỏ bê học hành, mình làm nô lệ cho nó và tôn thờ nó rồi. Có người mê vào ma túy, buổi tối thì hút chích, ban ngày ngủ, lên cơn ghiền là chửi cha chửi mẹ, hổn hào xất xược…làm nô lệ cho ma túy và tôn thờ nó là vua. Rượu, ma túy, chất kích thích làm mất phẩm giá của con người. Có người không làm chủ miệng lưỡi mình, nói những lời xúc phạm hay gây chia rẽ…Hãy loại trừ mọi thứ vua trần gian ra khỏi lòng ta và để Chúa Kitô ngự trị trong trái tim ta.
Xin Chúa là Vua của tâm hồn thân xác, tâm trí ta. Đặt Chúa là Vua của cõi lòng ta, để ta tôn thờ yêu mến trên hết mọi sự.
Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

LỄ MỪNG 25 NĂM LINH MỤC - LINH MUC VỚI HY TẾ THÁNH GIÁ


THÁNH LỄ MỪNG 25 NĂM LINH MỤC
Cha Đaminh Phạm Đình Hảo, chánh xứ Lam Sơn (1994 22/9 2019)
(Bài đọc 1: Is 6,1-8; Bài đọc 2: Rm 8, 31b-39; 
Tin Mừng: Lc 1, 39-56)

LINH MỤC VỚI HY TẾ THÁNH GIÁ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Hôm nay, chúng ta đến hiệp dâng thánh lễ Tạ ơn chia sẻ niềm vui với Cha Đaminh nhân dịp mừng Ngân Khánh Linh Mục, đồng thời cũng là dịp để cùng với Cha Tạ ơn Chúa về hồng ân linh mục đã lãnh nhận. Nhìn lại chặng đường 25 năm Linh Mục, có lẽ Cha Đaminh cũng chỉ biết cùng với Đức Mẹ cất cao lời ca Tạ ơn mà trong Tin mừng chúng ta vừa nghe: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa…vì Chúa đã đoái thương đến phận hèn tôi tá Chúa”. Mà lời Tạ ơn có hiệu lực nhất và đẹp lòng Thiên Chúa nhất là Lời Tạ Ơn mà Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha trong hiến tế thập giá. Và Hiến tế thập giá được hiện tại hóa qua Hy Tế Tạ Ơn, mà linh mục dâng lên Chúa Cha mỗi ngày. Vì thế mà cuộc đời linh mục găn liền với Hy Tế Thánh Giá, như thánh Phaolô đã nói: “Khi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá.” (1 Cr 2,2)
1. Chúng ta có suy nghĩ gì khi ngày nào chúng ta cũng tham dự thánh lễ, ngày nào cứ khoảng 4g00 chuông nhất là mọi người lục tục dậy kéo nhau đến nhà thờ, đi hoài ngày nào cũng đi, có người siêng năng đi sáng rồi đi chiều nữa, ngày nào cũng thấy ông cha làm lễ vậy mà không chán. ÔBACE biết sao không bởi vì mỗi khi chúng ta cử hành Thánh lễ, là chúng ta tham dự vào một lễ hy tế, một cử hành Thánh Thể do Chúa Giêsu thiết lập trong bữa Tiệc Ly, khi Người truyền cho các Tông đồ rằng: “Hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22,19). và chính hôm sau Người dâng mình trên thánh giá Chính vì thế, việc cử hành Thánh Thể thường được gọi là “Hy tế Thánh lễ”[1]. Và điều đặc biệt trong Hy tế Thánh lễ là Hy lễ do quyền năng Chúa Thánh Thần thánh hóa và biến đổi. Trong thánh lễ Chúa Thánh Thần làm một cuộc biến đổi kỳ diệu: biến đổi bánh và rượu trở nên Mình và Máu Chúa, và như thế ai tham dự vào hy lễ của Chúa Kitô thì được biến đổi để nên mới hơn.
Chính vì thế mà Chúa mời gọi các linh mục dấn thân theo Chúa để Chúa nhờ con người yếu đuối của linh mục mà hiện diện với Dân Chúa để ban ơn cứu độ cho Dân Chúa, để biến đổi đời sống của Dân Chúa từng ngày. Linh mục là con người cũng cần được biến đổi nên mới, và phải hiến thân cho dân Chúa mỗi ngày, đó là thập giá.
Mọi ơn gọi nên thánh trong Giáo Hội đều bắt nguồn từ Thập Giá Chúa Kitô (ĐSTH số 23). Chiêm ngắm Chúa Kitô chịu đóng đinh là nguồn cảm hứng cho mọi ơn gọi. Hồng ân Thánh Thần của Thập Giá là nguồn gốc mọi hồng ân, đặc biệt là hồng ân đời linh mục. Nói đến Thập Giá của Chúa là nói đến chính Chúa Giêsu chịu đóng đinh, nói đến cuộc Khổ Nạn của Chúa mà mỗi người kitô-hữu đều thông phần khi chịu phép rửa. “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.” (Gl 2,20).
Thế nhưng Hy Tế Thập Giá của Chúa Kitô lại dẫn con người đến ơn Phục Sinh. Những ai cùng chết với Đức Kitô thì sẽ cũng sống lại với Người. Người linh mục nếu đã cùng hiến thân đến cùng trong hy tế Thập giá của Chúa Kitô thì cũng sẽ vui mừng đón nhận ơn phục sinh của Người.
Vì thế có thể nói Con người linh mục là con người của thứ Sáu Tuần Thánh và Chúa Nhật Phục Sinh. Tuy nhiên Con đường của người linh mục không là một giấc mơ về Đấng Mesia trần thế của quyền lực, của cai trị. Chúa Giêsu của các sách Tin Mừng loại trừ hình ảnh Đấng Messia theo mơ ước quyền năng của con người. Thập giá đảo lộn các ước mơ của con người. Theo thần học gia Karl Rahner, muốn biết Thiên Chúa là ai, phải quỳ dưới chân thập giá và cùng lúc hướng về cánh cửa mà Phục Sinh mở ra. Tìm Thiên Chúa nơi nào khác không phải là thập giá là tư duy theo kiểu loài người, chứ không theo đường lối của Thiên Chúa.Vì vậy những người sống đời linh mục là những người đi tìm Thiên Chúa. mà Thập Giá Chúa Kitô đối với họ hết sức quan trọng, vì họ chỉ có thể tìm thấy Thiên Chúa nơi mà Người tự mạc khải rõ nét nhất khuôn mặt của Chúa Cha. Theo cái nhìn của thánh Máccô huyền nhiệm về Đấng Cứu Thế chỉ được bộc lộ rõ rệt khi Người bị chết treo trên thập giá với lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng: “Quả thực người này là Con Thien Chúa” (Mc 15,39). Vì thế, con đường của người linh mục theo bước Thầy Chí Thánh không thể tách rời khỏi thập giá. Theo con đường thập giá có nghĩa là từ bỏ bản thân (Mc 8,35), sống liên đới với tha nhân, bán tài sản để phân phát cho người nghèo (Mc 10,21), phục vụ cho đến chết (Mc 10,45).
2. Tuy hồng ân linh mục được Chúa và Hội Thánh trao ban cho một cá nhân như trong bài đọc thứ nhất Chúa kêu gọi Isaia và Isaia đáp lời, nhưng sứ vụ linh mục lại nhắm sinh lợi cho nhiều người: “Thầy đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại”. Hôm nay khi mừng Ngân Khánh 25 năm linh mục của cha Đaminh chắc chắn là ngài đã để lại nhiều hoa trái thiêng liêng cho dân Chúa qua những nơi mà ngài phục vụ, thế nhưng có lẽ ngài cũng không cần làm bảng tổng kết.
Chúng ta trở lại với Cha Karl Rahner, đã chia sẻ trong dịp mừng Ngân Khánh Linh mục như sau: “Nếu muốn làm bảng tổng kết những năm qua, chúng tôi sẽ làm thế nào đây? Nhưng có cần làm bảng tổng kết không? Với tâm tình biết ơn và hoan hỉ, hãy trao những năm ấy cho lòng thương xót Chúa, và thế là đủ. Điều tốt Chúa đã làm, thậm chí đã thương tình thực hiện khi sử dụng chúng ta, chắc chắn sẽ còn. Nhưng song song với điều tốt ấy vẫn còn khối điều tiêu cực, như sự mù quáng thiêng liêng của chúng ta, sự hèn nhát của chúng ta, sự dửng dưng của chúng ta, sự máy móc của chúng ta. Chính sự nghèo nàn đáng thương ấy đã được tình thương Thiên Chúa bao bọc lấy. Chính vì thế, chúng ta chỉ biết tri ân Thiên Chúa và tri ân các hồng ân Thiên Chúa ban, tri ân Giáo Hội, tri ân mọi người”.
Lược lại tiểu sử, tôi thấy hành trình của Cha Đaminh bắt đầu từ Năm 1954 di cư vào Nam, định cư tại Rạch Bắp, Thủ Dầu Một, Bình Dương.
Năm 1968-1971 đệ tử Viện Don Bosco Thủ Đức
Năm 1971-1972 tập viện Dòng Don Bosco Trạm Hành Đà Lạt
Năm 1972 nhập Giáo phận Xuân Lộc
Năm 1972-1973 giúp Giáo xứ Thanh Sơn, Gia Kiệm
Năm 1973-1974 giúp Giáo xứ Tân Phước, BRVT
Năm 1974-1975 giúp Giáo xứ Vinh Trung, BRVT
Năm 1975-1978 học tại Đại chủng viện Xuân Lộc
Năm 1978-1994 làm việc mục vụ tại Kinh tế mới Thọ Lộc, xã Bảo Chánh, Xuân Lộc
- 22/9/1994 lãnh nhận thừa tác vụ Linh mục tại Nhà thờ Chính tòa Xuân Lộc do Đức giám mục Phaolo Maria Nguyễn Minh Nhật
- 15/8/1995- 2001 Phó xứ Bến Đá, BRVT
- 2001-2008 Chánh xứ Bến Đá, Giáo phận Bà Rịa
- 2008 đến nay, Chánh xứ Lam Sơn, Giáo phận Bà Rịa
Khẩu hiệu đời Linh mục của ngài là: “Đấng toàn năng đã làm cho tôi những điều cao cả, danh người thật chí thánh chí tôn” (Luca 1,49)
+ "Năm 2013 đến nay, con bệnh suy thận mãn tính, sức khỏe suy yếu dần nên đã xin Đức cha được phép nghỉ hưu". Có lẽ đây là câu mà tôi cảm động nhất và cho tôi suy tư về hành trình linh mục với hy tế thập giá của cha Đaminh, như trong sắc lệnh Presbyterorum Ordinarium có viết:
"Nhờ thái độ khiêm nhường và vâng phục trong tinh thần trách nhiệm và tự nguyện, các linh mục nên giống Đức Kitô, có những tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu, Đấng “tự hủy mình khi nhận lấy thân nô lệ…, đã vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết” (Pl 2,7-9), và nhờ vâng phục, Người đã vượt thắng và chuộc lại tội bất phục tùng của Ađam, như Thánh Tông Đồ đã minh chứng: “vì một người không vâng phục mà muôn người hoá thành tội nhân, thì cũng thế, vì một Đấng phục tùng mà nhiều người được trở nên công chính” (Rm 5,19").(PO 15)
Trong 6 năm qua có lẽ quý ông bà ace không còn thấy một linh mục trẻ trung, tháo vát, nhanh nhẹn, giọng nói to hùng hồn nữa mà chỉ thấy một linh mục lọm khọm, đau yếu, chân đi không vững, giọng nói thì thều thào run run đứt quảng không nghe rõ nữa. Có khi có người thầm thì chán quá sao Đức Cha không đổi ông cha già này đi cho ông cha trẻ hơn. Thế nhưng thưa ôbace, chính lúc này, chính lúc sức tàn lực kiệt, già nua bệnh tật đeo đẳng trong mình thì người linh mục thể hiện rõ nét nhất khuôn mặt của Chúa Kitô, người linh mục dâng hiến tế đẹp nhất lên Cha trong cuộc đời Linh mục đầy thăng trầm đau thương đã trọn hiệp thông cuôc đời mình với Hiến Tế Thập Giá của Đức Kitô mà không bỏ cuộc. Chúng ta thấy Chúa Giêsu được Chúa Cha tôn vinh lúc nào: không phải lúc Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, không phải lúc Chúa làm cho nước hóa thành rượu tại Cana, cũng không phải lúc Chúa chữa lành người phong hủi, cho người què đi được người chết sông lại…mà Chúa Giêsu được Chúa Cha tôn vinh khi Người không còn hình tượng người ta nữa, khi Người bị đóng đinh trên thập giá, khi Người thều thào mếu máo nói với Cha: Lạy Cha sao Cha đành bỏ con?
Và Cha Đaminh hôm nay có lẽ cũng tâm niệm sâu xa trong hành trình linh mục của ngài nên ngài cũng ghi sâu với lời mẹ Magarita nói với cha Don Bosco: “…bắt đầu dâng Lễ là bắt đầu vác Thánh Giá…”. Con xin chúc mừng Ngân khánh linh mục cha hôm nay và con Nguyện xin Chúa cho cha được đi hết hành trình đời linh mục theo gương Thầy Chí Thánh. Amen
L.m. G.B. Trương Đình Hà
(Ngọc Hà CN 22/9/2019)

Đọc tiếp »

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2019

SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2019
Của Đức Thánh Cha Phanxicô

Anh chị em thân mến,
Hàng năm, qua Mẹ Giáo hội, Thiên Chúa “ban cho chúng ta mùa vui này khi chúng ta chuẩn bị kỷ niệm Mầu nhiệm Vượt qua với tâm hồn và quả tim được đổi mới…khi chúng ta tưởng niệm những sự kiện vĩ đại, là những sự kiện đem lại cho chúng ta sự sống mới nơi Chúa Kitô (Lời tựa, Mùa Chay I). Do đó, chúng ta có thể hành trình từ sự Phục Sinh hướng tới việc kiện toàn ơn cứu độ mà chúng ta đã lãnh nhận nhờ kết quả của Mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Kitô – “Quả thế, chúng ta đã được cứu độ, nhưng vẫn còn phải trông mong” (Rm 8:24). Mầu nhiệm Cứu độ này, đã hoạt động trong chúng ta trong suốt cuộc sống trần gian của chúng ta, là một quá trình năng động, cũng bao trùm lịch sử và tất cả mọi loài thọ tạo. Như Thánh Phaolô nói, “Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người” (Rm 8:19). Trong viễn cảnh này, tôi muốn đưa ra một vài suy tư để đồng hành cùng cuộc hành trình hoán cải Mùa Chay sắp tới của chúng ta.
1.   Ơn cứu độ đối với mọi loài thọ tạo
Việc cử hành Tam Nhật Vượt qua với cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô, đỉnh cao của năm phụng vụ, mời gọi chúng ta hàng năm thực hiện một hành trình chuẩn bị, với nhận thức rằng việc chúng ta được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô (x. Rm 8:29) chính là một món quà vô giá của Lòng thương xót của Thiên Chúa.
Khi chúng ta sống như con cái của Thiên Chúa, được cứu độ, được dẫn dắt bởi Chúa Thánh Thần (x. Rm 8:14) và có khả năng nhận biết và tuân giữ giới luật của Thiên Chúa, bắt đầu với những giới luật được viết nơi tâm hồn chúng ta cũng như trong tự nhiên, chúng ta cũng làm lợi cho công trình sáng tạo bằng cách cộng tác trong ơn cứu chuộc nó. Đó là lý do tại sao Thánh Phaolô nói rằng mọi loài thọ tạo ngóng trông ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người; hay nói cách khác, rằng tất cả những ai được hưởng ân sủng của Mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Giêsu đều có thể trải nghiệm sự kiện toàn của nó quan ơn cứu độ đối với chính thân xác con người. Khi tình yêu của Chúa Kitô biến đổi đời sống của các vị Thánh về mặt tinh thần, thể xác và linh hồn, họ dâng lời ngợi khen Thiên Chúa. Thông qua việc cầu nguyện, chiêm niệm và nghệ thuật, họ cũng kể đến các loài thụ tạo khác trong lời tán tụng đó, như chúng ta thấy đã được thể hiện một cách đáng ngưỡng mộ trong “Bài Ca Thụ Tạo” của Thánh Phanxicô Assisi (x. Thông điệp Laudato Si, số 87). Tuy nhiên, trong thế giới này, sự hài hòa được tạo ra bởi ơn cứu độ liên tục bị đe dọa bởi sức mạnh tiêu cực của tội lỗi và sự chết.
2.   Sức mạnh hủy diệt của tội lỗi
Thật vậy, khi chúng ta không sống với tư cách là con cái Thiên Chúa, chúng ta thường cư xử theo cách thức tiêu cực đối với những người thân cận cũng như các thụ tạo khác – cũng như chính bản thân chúng ta – vì chúng ta bắt đầu ít nhiều suy nghĩ một cách có ý thức rằng chúng ta có thể sử dụng chúng theo ý muốn của chúng ta. Sau đó, sự vô độ dần dần chiếm ưu thế: chúng ta bắt đầu sống một cuộc sống vượt quá những giới hạn được đặt ra bởi chính điều kiện con người và bản chất của chúng ta. Chúng ta quy phục những mong muốn không bị gò bó mà Sách Khôn Ngoan đã coi như là điển hình của tội lỗi, những người hành động mà không nghĩ đến Thiên Chúa hoặc hy vọng về tương lai (x. Kn 2: 1-11). Trừ khi chúng ta có xu hướng liên tục hướng tới lễ Phục sinh, hướng về phía chân trời Phục sinh, nếu không, tâm lý được thể hiện trong các khẩu hiệu như: “Tôi muốn có tất cả và tôi muốn nó ngay bây giờ!”, hay “Bấy nhiêu vẫn chưa đủ”, sẽ giành thế thượng phong.
Căn nguyên của mọi sự ác, như chúng ta biết, chính là tội lỗi, mà ngay từ lần xuất hiện đầu tiên đã phá vỡ sự hiệp thông của chúng ta với Thiên Chúa, với những người khác và với chính các loài thụ tạo, mà qua đó chúng ta được liên kết theo một cách riêng biệt nhờ thân xác của chúng ta. Sự rạn nứt này đối với sự hiệp thông với Thiên Chúa cũng làm suy yếu mối tương quan hài hòa của chúng ta với môi trường mà qua đó chúng ta được mời gọi để sống, để rồi khu vườn trở thành một nơi gai góc hoang dã (x. St 3: 17-18). Tội lỗi khiến con người tự xem mình là đấng tạo hóa, tự xem mình là vị chúa tể tuyệt đối và tùy ý sử dụng nó, không theo như mục đích mà Đấng Tạo Hóa mong muốn mà vì lợi ích của chính bản thân mình, gây tổn hại đến các loài thụ tạo khác.
Một khi giới luật của Thiên Chúa, luật của yêu thương, bị khước từ, thì luật của kẻ mạnh hơn kẻ yếu sẽ chiếm ưu thế. Tội lỗi ẩn giấu nơi tâm hồn con người (x. Mc 7: 20-23) mang hình dáng của sự tham lam cũng như việc theo đuổi sự an nhàn một cách vô độ, thiếu quan tâm đến lợi ích của người khác và thậm chí của chính mình. Nó dẫn đến việc khai thác công trình sáng tạo, cả con người và môi trường, do sự thèm muốn vô độ đó, vốn coi mọi ham muốn như là một quyền và sớm hay muộn cũng sẽ phá hủy tất cả những thứ trong tầm tay của nó.
3.   Sức mạnh chữa lành của sự ăn năn hối cải và sự tha thứ
Muôn loài thụ tạo hết sức mong mỏi con cái Thiên Chúa thực sự trở nên “những thụ tạo mới”. Vì “Phàm ai ở trong Đức Kitô đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi” (2 Cr 5:17). Thật vậy, nhờ vào việc được mặc khải, chính loài thụ tạo có thể của hành một Cuộc Vượt qua, tự mở ra một trời mới đất mới (x. Kh 21: 1). Hành trình hướng đến Lễ Phục Sinh đòi hỏi chúng ta cần phải đổi mới diện mạo và tâm hồn của mình với tư là những người Kitô hữu thông qua việc ăn năn, hoán cải và tha thứ, ngõ hầu có thể sống trọn vẹn ân sủng dồi dào của Mầu nhiệm Vượt qua.
“Khát khao mãnh liệt và háo hức” này, mong đợi của tất cả mọi loài thụ tạo này, sẽ được kiện toàn qua sự mặc khải vinh quang của con cái Thiên Chúa, nghĩa là, khi các Kitô hữu và tất cả mọi người dứt khoát bước vào “công việc đầy khó nhọc”, vốn đòi hỏi một sự hoán cải. Tất cả mọi loài thụ tạo được mời gọi, cùng với chúng ta, bước ra khỏi “tình trạng nô lệ và cảnh hư nát để được chung hưởng tự do và vinh quang của con cái Thiên Chúa” (Rm 8:21). Mùa Chay chính là một dấu chỉ mang tính Bí tích của sự chuyển đổi này. Nó mời gọi các Kitô hữu thể hiện Mầu nhiệm Vượt qua một cách mạnh mẽ và cụ thể hơn trong đời sống cá nhân, gia đình và xã hội của mình, trước hết qua việc ăn chay, cầu nguyện và bố thí.
Ăn chay, nghĩa là học cách thay đổi thái độ của chúng ta đối với người khác và tất cả mọi thụ tạo, tránh xa cám dỗ “nuốt chửng” tất cả mọi thứ hầu thỏa mãn thói tham lam của chúng ta, và sẵn sàng chịu hy sinh vì tình yêu, là điều có thể lấp đầy sự trống rỗng nơi tâm hồn mỗi người chúng ta. Cầu nguyện dạy chúng ta từ bỏ việc tôn thờ ngẫu tượng cũng như sự kiêu căng của bản ngã, và đồng thời thừa nhận nhu cầu của chúng ta đối với Thiên Chúa và Lòng thương xót của Ngài. Bố thí là việc mà nhờ đó chúng ta thoát khỏi sự điên rồ của việc chỉ lo tích trữ tất cả mọi thứ cho bản thân với niềm tin viển vông rằng chúng ta có thể đảm bảo một tương lai vốn chẳng hề thuộc về chúng ta. Và do đó, tái khám phá niềm vui kế hoạch sáng tạo của Thiên Chúa đối với công trình sáng tạo và đối với mỗi chúng ta, đó là yêu mến Ngài, yêu mến anh chị em của chúng ta, và toàn thể thế giới, và để khám phá ra nơi tình yêu này hạnh phúc đích thực của chúng ta.
Anh chị em thân mến, thời gian “bốn mươi ngày chay” mà Con Thiên Chúa trải qua trong hoang địa đã mang mục đích biến nó trở thành một khu vườn của sự hiệp thông với Thiên Chúa mà trước kia đã từng là như vậy trước tội nguyên tổ (x. Mc 1: 12-13; Is 51: 3). Chớ gì Mùa Chay năm nay của chúng ta trở thành một hành trình trên cùng con đường đó, mang niềm hy vọng của Chúa Kitô cho mọi thụ tạo, để tạo thành thụ “cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang” (Rm 8: 21). Chúng ta đừng để cho thời cơ ân sủng này trôi qua một cách vô ích! Chúng ta hãy nài xin Thiên Chúa giúp chúng ta đặt ra cho mình một con đường của sự hoán cải thực sự. Chúng ta hãy bỏ lại sau lưng thói ích kỷ và chỉ tự quan tâm đến bản thân mình, và hướng đến Cuộc Vượt qua của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy sát cánh với những anh chị em của chúng ta đang cần được giúp đỡ, chia sẻ những của cải tinh thần và vật chất của chúng ta với họ. Có như vậy, bằng cách đón nhận một cách cụ thể chiến thắng của Chúa Kitô đối với tội lỗi và sự chết vào cuộc sống của chúng ta, chúng ta cũng sẽ chiếu tỏa sức mạnh có tính biến đổi của nó cho tất cả mọi loài tạo.
Từ Vatican, ngày 4 tháng 10 năm 2018
Lễ Thánh Phanxicô Assisi
Giáo Hoàng Phanxicô
Đọc tiếp »

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Chúa Nhật XV - tn C



CHÚA NHẬT XV TN C

"Người Samria nhân hậu"

Tin Mừng hôm nay Chúa dạy chúng ta yêu thương bằng việc làm.
Người ta không dám làm một cái gì đó cho những người anh em, là vì họ không có can đảm vượt qua nỗi sợ. Thầy tư tế và thầy Lê vi trong Tin mừng "tránh qua bên kia mà đi" là vì các thầy sợ phạm luật ô uế khi đụng vào người bệnh, đụng vào xác chết, sợ bọn cướp còn ẩn nấp đâu đây, sợ rắc rối phiền hà đến bản thân.
Trong cuộc sống, chúng ta không dám làm một cái gì đó cho người anh em khi họ cần giúp đỡ, là vì chúng ta sợ phải thiệt thòi, sợ tốn công sức, sợ mất thời gian, sợ phải trả giá, sợ đụng đến sự an toàn, tiện nghi của mình. Chúng ta muốn được yên thân! Thầy tư tế và thầy Lêvi đã tự hỏi: "Điều gì sẽ xảy ra cho tôi, nếu tôi dừng lại và săn sóc người anh em bị đánh nhừ tử?". Trái lại, người Samari đã đảo ngược câu hỏi: "Điều gì sẽ xảy ra cho người anh em bị đánh nhừ tử, nếu tôi không dừng lại và chăm sóc người ấy?" Người Samari tốt lành đã xả thân vào một hành động vị tha đầy nguy hiểm.
Yêu thương không phải là cho đi một cái gì, nhưng là cho đi chính bản thân. Yêu thương là hy sinh, là quên mình, là hiến thân phục vụ tha nhân: Kahil Gibram có một câu nói chí tình: "Bạn cho đi quá ít khi chỉ cho đi của cải. Chỉ khi nào cho đi chính mình, bạn mới thực sự cho đi". Càng đi tìm bản thân, con người càng đánh mất chính mình. Càng co cụm trong vỏ ốc ích kỷ của mình, con người càng chết dần mòn trong nỗi cô đơn. Càng muốn được yên thân, con người càng vong thân. Thánh Phanxicô trong lời kinh Hòa Bình: "chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân".
Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể được lấp đầy khi họ biết đến gần, cúi xuống phục vụ tha nhân. Con người chỉ thành đạt thực sự, con người chỉ thục sự là người khi họ dám sống chết cho anh em.
Người tín hữu Kitô chỉ thực sự là con Chúa khi họ dám tiêu hao vì người khác. Mẹ Têrêsa Calcutta nói: "Ki tô hữu là người trao ban chính bản thân mình".
Tôi hay đọc tin tức trên Internet, và vừa rồi có một bài báo nói rằng người Trung quốc hôm nay khá dững dưng và vô tâm; dững dưng với những nỗi đau khổ của người khác. Họ sợ cứu người sẽ liên lụy. Thế nhưng không phải chỉ hôm nay, mà tôi đã xem một video clip cách đây khá lâu từ năm 2011 đã nói đến điều đó.
Câu nhuyện trên video clip:
1. Một em bé ở Trung quốc, khoảng 3,4 tuổi sáng sớm chạy ra đường bị một xe tải nhỏ cán vào em bé nằm đó xe bỏ chạy; một lát sau thêm một chiéc xe chở khách chay qua cán tiếp lên người em bé và cũng bỏ chay luôn. Nhiều người đi dường đi qua nhìn thấy bỏ đi, những người đi xe máy xe đạp đi qua cũng bỏ đi. Lát sau có một người công nhân đi quét đường thấy em bé và ôm em vào lề, sau đó người ta đưa em vào bệnh viện nhưng bị thương quá nặng em đã chết sau đó. Theo camera ghi lại có 18 người đã đi ngang qua nhìn thấy em bé bị thương nằm đó nhưng đã bỏ đi qua. (21/10/2011 bé Duyệt Duyệt qua đời)[1].
2. Vào ngày 26/5/2018[2]. Hình ảnh trên video cho thấy bé trai 4 tuổi treo người lơ lửng bên ngoài ban công, dường như ở nhà một mình trong khi bố mẹ đi vắng.
Phát hiện cậu bé đang gặp nguy hiểm, Mamoudou Gassama, một thanh niên nhập cư gốc Mali, ngay lập tức trèo qua ban công của 4 tầng chung cư và chỉ mất chưa đến 30 giây để tới vị trí của bé trai dù không sử dụng thiết bị bảo hộ nào.
Gassama đã ôm lấy cậu bé và đưa em vào nơi an toàn trong sự cổ vũ của nhiều người dân xung quanh. Đứa trẻ chỉ bị tróc một móng tay, trong khi anh chàng có vài vết xước trên người.
Gassama, 22 tuổi, người đến Pháp cách đây 6 tháng, kể rằng anh đang đi qua chung cư thì thấy đám đông tụ tập trước tòa nhà. Một người hàng xóm đã gọi cho lực lượng cứu hỏa sau khi cố gắng giải cứu bé trai từ ban công bên cạnh nhưng bất thành.
"Tôi làm điều này vì đó là một đứa trẻ", Gassama nói khi được hỏi tại sao lại mạo hiểm tính mạng của mình để cứu bé trai.
Hành động dũng cảm của Gassama nhận được sự ca tụng trên mạng xã hội. Tổng thống Emmanuel Macron thậm chí đã mời anh đến Điện Elysee   để đích thân cảm ơn chàng thanh niên này.
Thị trưởng Paris Anne Hidalgo cũng ca ngợi sự anh hùng của Gassama và nói rằng bà đã gọi cho anh để cảm ơn. Bà mô tả anh là "người nhện của quận 18". 
"Xin gửi lời chúc mừng đến Mamoudou Gassama vì hành động dũng cảm của cậu ấy đã cứu sống một đứa trẻ", bà Hidalgo viết trên Twitter. Tôi trả lời rằng hành động anh hùng của cậu ấy là tấm gương cho tất cả công dân và thành phố Paris sẽ hỗ trợ cậu ấy định cư ở Pháp".
Hôm nay, chúng ta họp nhau trong ngày Chúa Nhật. Chúng ta nghe Lời Chúa, rồi lát nữa rước Chúa. Xin Lời Chúa đánh động chúng ta, giúp chúng ta dành ưu tiên cho Chúa. Để có được sức mạnh yêu thương anh chị em, ta phải yêu mến Chúa trước hết. Yêu mến Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn nghĩa là đặt Chúa lên trên hết trong cuộc đời của mình. Chúa phải chiếm chỗ nhất trong tâm hồn chúng ta, Chúa phải là chỗ nhất trong mọi hoạt động. Từ đó chúng ta mới có sức để yeu thương anh chị em. Nếu không có lòng yêu mến Thiên Chúa, con người sẽ không yêu thương anh chị em mình được.
Lạy Chúa cuộc sống đạo của chúng con sẽ trở nên phù phiếm nếu cái cốt lõi của đạo là yêu thương chỉ là điều phụ thuộc. Xin đừng để chúng con loay hoay với những tính toán ích kỷ; chai đá, dửng dưng trước những khổ đau của anh em. Nhưng xin dạy chúng con biết chạnh lòng xót thương và giúp đỡ những ai đang cần đến chúng con. Amen (TP)
L.m. G.B. Trương Đình Hà

Đọc tiếp »